Nén Hương Vĩnh Biệt

Quân Cảnh Huỳnh Tấn Quyên

Hải Lăng & Hoàng Minh Thúy

 


Quân Lực 19 tháng 6, năm nay – 2010 – không thấy anh Huỳnh Tấn Quyên có mặt trong gia đ́nh Quân Cảnh, đứng dưới bóng cờ vàng ba sọc đỏ với nụ cười tươi vui và tia nh́n ấm áp như thông lệ

Trong pḥng tập Thể Dục (24hrs Fitness), nơi chúng ta thường gặp nhau mỗi tuần, hai ba lần, cũng không thấy anh, để trao đổi câu chuyện quẩn quanh của đời sống, những biến chuyển của đất nước, những đổi thay trong sinh họat cộng đồng. Hỏi ra, anh đang vật lộn với lá gan “ kiếm chuyện” – đ́nh công – anh đang nằm trong bệnh viện. Hèn chi, chúng tôi thấy tóc anh thưa, sau lần nhập viện đầu tiên, khi gặp anh trong pḥng tập thể dục, nơi chúng tôi cũng là hội viên.. Hỏi thăm, anh cho biết “trong người đang có vấn đề”, “tuy nhiên, nay đă khoẻ”.

Tuy anh không nói rơ, chúng tôi cũng đoán được đôi điều, nên kiếm cho anh một địa chỉ ở Canada, khuyên anh nên  mua lọai dược thảo này, uống thay nước hằng ngày để mong thaỉ độc chất nào đó, đang gậm nhấm cơ thể.

Tuần sau, gặp anh trong pḥng tập, anh vẫn vui vẻ, lạc quan, rồi c̣n dặn ḍ trước khi chia tay:

-Tôi đă mua dược thảo đó rồi, cũng dễ uống, có dành tặng anh chị một b́nh. Gặp nhau lần sau, sẽ đưa nha.

Nhưng, hai tháng nay không gặp anh. Mỗi chiều đến 24hrs Fitness, tôi đều cố ư t́m anh trong đám đông đầy người Mỹ, v́ nghe tin anh có lúc bay về tận Định Quán, VN để mua thuốc Nam.

 Đầu tháng 7, qua máy điện toán, chúng tôi bàng hoàng, nhận hung tin từ  Hội Quân Cảnh “Huỳnh Tấn Quyên đă vĩnh viễn ra đi”. Cảm giác buồn bả, xót xa ập tới khi biết từ nay không bao giờ gặp anh lần nữa!

Huỳnh Tấn Quyên cao lớn, đẹp trai nhờ nụ cười rất tươi trên khuôn miệng rộng, đôi mắt có đuôi khi anh cười, đôi mắt cũng cười theo. Khi mặc quân phục Quân Cảnh, trông anh rất oai. Trong các buổi dạ vũ cuối năm của hội đoàn quân đội, thấy anh chị khiêu vũ với những bước nhảy khá tân kỳ. Hôm nay, 10 tháng 7, 2010 chúng tôi đến thăm, anh nằm xuôi hai tay trong áo quan, v́ Quyên hôm nay không c̣n chút nào h́nh ảnh cũ. Hai lần Hoá trị (chemo) và độc chất đă tàn phá thân thể anh quá mau!! Bộ Quân Phục của anh thường mặc, với chiếc Nón dựng trước quan tài như lời vĩnh biệt của anh, gởi cho bằng hữu và gia đ́nh.

Tháng 7, Houston thôi mưa, trời nắng ráo, sao mắt chúng tôi cay, nhạt nḥa?!

                  * * *

Nhà quàn Vĩnh Phước, chiều Thứ Bảy 10 tháng 7, 2010. Tất cả hội viên của Hội Quân Cảnh tập họp nơi đây, làm lễ phủ cờ cho anh. Huỳnh Tấn Quyên, người Phó Hội Trưởng đương nhiệm, tính t́nh họat bát, rộng răi với anh em, lúc nào cũng gắn bó với màu cờ sắc áo từ khi hội thành lập cho đến lúc vĩnh viễn ra đi. Hầu như đại diện các hội đoàn quân đội đều có mặt như Hội Trưởng TQLC Lê văn Bé, Hội Trưởng Thủ Đức Tạ Ngọc Hào, Hội Mũ Đỏ, Hải Quân, Không Quân v.v.

Dưới sự điều hợp của MC Nguyễn Thăng Long, lúc 7 giờ chiều, chương tŕnh nghi lễ phủ cờ vàng ba sọc đỏ lên áo quan của anh đă diễn tiến như sau, vơí sự hiện diện của cựu Tổng Hội Trưởng QC Phan Kỳ Nhơn (từ Cali) và đương kim Tổng Hội Trưởng Trương văn Cao (Houston) và tất cả hội viên Hội Quân Cảnh.

Có Quân Cảnh Trầm Xuân Sơn, là bạn chí cốt (42 năm) về từ Cali, để tiễn đưa Quyên về đất. Quân Cảnh Trầm Xuân Sơn nghẹn ngào tâm sự sau khi chia buồn cùng chị Sơn và các cháu.

Anh Quyên, sinh năm 1948, tại Mỹ Tho, một tỉnh lỵ miền Nam nước Việt, cách thủ đô Saigon không xa.

-Gia nhập quân đội ngày 4 tháng 1, 1968, để làm sứ mạng của người trai thời ly lọan.

-Thụ huấn trường Hạ sĩ Quan Đồng Đế/Quân Cảnh

-Ra trường, phục vụ tại Mỹ Tho

-Năm 1970 theo học Khoá 1/70 BI/Điều Tra Tư Pháp, Khoá 1/72B II/Quân Cảnh

-Phục vụ tại Tiểu Đội Quân Cảnh/Điều Tra Tư Pháp/tỉnhVĩnh B́nh/Nam VN

-Chức vụ sau cùng: Trung sĩ I với huy chương Quân Phong, Quân Kỷ, Kỹ Thuật Bội Tinh

-Sắp lên Thượng sĩ th́ xảy đến biến cố 30 tháng 4/75.

7 giờ 5: Nghi lễ phủ cờ

7 giờ 10: Tổng Hội Trưởng QC Haỉ Ngoại, ông Trương văn Cao -  chia buồn cùng gia đ́nh, ca tụng tinh thần dấn thân tích cực của anh Quyên, một thành viên gắn bó mọi công tác của Hội QC với cộng đồng.

Kế tiếp Hội Trưởng Hội Quân Cảnh đương nhiệm Phan Hồng Sỷ và lần lượt các hội viên và thân hữu như: QC Thăng Long, Cảnh sát viên La Kim Sơn, QC Nguyễn Minh Huệ, QC Trinh Chí Sỹ lên máy vi âm, kể lại những buồn vui với người quá cố.

Dù biết rằng “sống gửi thác về” nhưng ai nấy không ngăn nỗi nghẹn ngào trong lời tâm sự lần cuối bên áo quan của anh Quyên và tang quyến.

Dịp này:

-QC Nguyễn Thăng Long không quên nhắc lại sự đóng góp rộng răi của anh Quyên với Hội. Anh bỏ tiền túi may quân phục và lo từng chiếc găng tay, bao súng Colt cho toán quốc quân kỳ.

-Quân Cảnh Đào văn Thảo (Hoa Đà) đă đại diện cho Khóa I, Điều Tra Tư Pháp phân ưu cùng tang quyến. Ông nghĩ rằng, những người già như ông cần đi trước, tại sao lại để cho người trẻ như Quyên ra đi, để lại sự mất mác lớn lao cho gia đ́nh Hội Quân Cảnh, v́ sự rộng răi, hào phóng, anh Quyên có tính t́nh cởi mở, vui vẻ, không bao giờ phiền hà với anh em. Xin hăy pḥ hộ gia đ́nh của anh và pḥ hộ anh em Quân Cảnh để tranh đấu, cho VN sớm có tự do, dân chủ.

-QC Trịnh Chí Sỹ nhắc lại kỷ niệm ngày Hội QC mới thành lập, ông cùng Quyên đi xin quần áo cũ, đi kiếm anh em cùng màu áo vừa đến Houston để chia vui, xẻ buồn.

-QC Nguyễn Minh Huệ trong sự nghẹn ngào với kỷ niệm của toán Quốc Quân Kỳ, lúc nào Quyên cũng có mặt để cùng hô và đếm! Bây giờ không c̣n nghe tiếng Quyên tiếp lời trong nhịp bước!

Mỗi người một kỷ niệm đă làm cho chị Quyên và các cháu ngồi chết cứng trong ḷng ghế. Chị Quyên không vật vă khóc than mà nuốt nỗi đau mất mát xuống trong ḷng, v́ khi biết anh lâm trọng bệnh, th́ có nghĩa phải chấp nhận định mệnh của kẻ ở người đi...

Bộ Quân Phục và chiếc Mũ anh thường đội, dựng bên góc quan tài như h́nh ảnh anh đang nh́n xuống từ cơi vô thường. Từ nay, anh không c̣n bận tâm bay về Định Quán t́m thuốc, không c̣n giây nhợ chằng chịt quấn quanh cơ thể để làm “chemo”, để khỏi u uẩn buồn khi thấy những sợi tóc rơi rụng như hơi thở của anh đang từ từ ĺa xa trái tim..

Tám giờ tối, mọi người chia tay cùng gia đ́nh tang chủ sau khi viếng di quan lần cuối trong nỗi xót xa. Khuôn mặt người nằm đó và tấm ảnh bán thân trên bàn thờ hoàn toàn khác nhau...Anh Quyên với nụ cười tươi, đôi mắt có đuôi đang chăm chú nh́n xuống đám đông. Anh Quyên khép kín im lặng trong quan tài, xa lạ và vô t́nh. Từ nay chúng tôi không c̣n được nh́n anh, nghe giọng nói ân cần, ấm áp của anh trong gian pḥng tập Thể Thao mà người Mỹ đông hơn người Việt, tuy chỉ gặp nhau theo cơ hội, vậy mà cảm t́nh dành cho anh rất nhiều.

                           

Chúng tôi ra về, hoàng hôn đang xuống. Khu nhà quàn buồn tênh trong màu nắng tái, tai vẫn vọng nghe tiếng anh Trầm Xuân Sơn đọc bài thơ giă biệt người bạn nối khố, vội vă ra đi khi chưa đủ tuổi về hưu (62):

Thế là hết, là thiên thu vĩnh biệt

Là âm dương biền biệt cơi trần gian

Bạn đă bỏ ḿnh, bỏ hết cả yêu thương

Về cơi lạ một chiều khi nắng xế

Vẫn biết đi là đồng nghĩa với về

Nhưng vắng bạn, ḿnh nghe như hụt hẩng!

Như giọt buồn xen lẫn máu về tim

Ḿnh mất nhau, mất hết những nỗi niềm

Bao kỷ niệm vàng son thời mới lớn

Bạn bỏ đi âm thầm như vào mộng

C̣n tôi đây, trăn trở với ḥai mong

Những đêm trăng thương nhớ maĩ trong ḷng

H́nh bóng bạn dường như không quên được.

..........

Ngày Thứ Ba tuần này, lễ hỏa thiêu cử hành, tro tàn sẽ đưa về chùa Tịnh Luật.

Thế là hết một đời người với những giấc mơ dở dang chưa thực hiện.

Vĩnh biệt anh Quyên! Cầu xin hương linh anh sớm về nơi an lạc. Xin hương linh hăy quyện cùng hồn thiêng sông núi để đất nước sớm có tự do, dân chủ…như lời cầu nguyện của những chiến hữu cùng màu áo trong tang lễ.

Thành kính phân ưu cùng chị Hường và đại tang quyến./.

 

Hải Lăng & Hoàng Minh Thúy

(Chủ nhiệm Tạp chí Xây Dựng)