Lễ Phủ Cờ

Mũ Đỏ Đại Úy Trần Ngọc Chỉ

                                                                                Hoàng Minh Thúy

(Tạp Chí Xây Dựng – Năm Thứ 36 – Số 919 Phàt hành ngày 6-7-2019 tại HoustonTexas)

 

Cuối cùng rồi anh em binh chủng Nhảy Dù cuả thành phố Houston cũng đành vĩnh viễn chia tay với Mũ Đỏ -cựu Đại Uư Trần Ngọc Chỉ (Matthew Trần Michael).

Sau nhiều năm bạo bệnh kể từ khi bà xă tạ thế (bị stroke) năm 2011. Không bao lâu, anh cũng gắn đời ḿnh trên chiếc xe lăn (2009), gặm nhắm sự quạnh hiu, đau buồn khi cô đơn chống chọi với căn bệnh ngày một nặng.

Nói đến Mũ Đỏ Trần ngọc Chỉ, - sanh năm 1946, tại Thừa Thiên, gia nhập binh chủng Nhảy Dù năm 1967- là người ta nhớ ngay đến nụ cười hiền và đôi mắt rất đẹp, dáng dấp oai phong, tính t́nh thẳng thắn, nồng nhiệt, khi anh bắt tay gia nhập sinh hoạt cộng đồng (Hội Trưởng gia đ́nh MĐ Houston năm 1985).

Trong tang lễ tổ chức tại nhà quàn Vĩnh Cửu, chiều Thứ Tư ngày 26 tháng 6, 2019, trong nghi lễ phủ cờ do Gia đ́nh MĐ thực hiện, dưới sự điều hợp của MĐ Nguyễn Đ́nh Cơ (Chi Hội Trưởn MĐ về từ Dallas), nghe MĐ Nguyễn Tấn Vinh đọc tiểu sử, người nghe cảm thấy ḷng vô vàn tiếc thương, thán phục. Ai mà không cảm thấy nao ḷng, khi nghĩ đến những lứa tuổi 20 đă dấn thân cho đất mẹ.

Cũng như nhiều người lính trẻ, MĐ Trần Ngọc Chỉ trải qua nhiều chiến trường máu lửa trong suốt 8 năm binh nghiệp khi anh vào lính (năm 21 tuổi). Anh đă nhiều lần bị thương, sau khi tiểu đoàn 9 của anh ghi danh trên các mặt trận lớn, nhỏ.

Được biết anh vào trường Vơ Khoa Thủ Đức (Khóa 24 - 1967) để nhận lănh trách nhiệm của người trai thời ly loạn.

Rồi từ đó, đời lính Nhảy Dù đă cho anh bao nhiêu kinh nghiệm chiến trường, khi trải qua các chức vụ (Trung Đội Trưởng, sĩ quan Ban 5, Chỉ huy trưởng hậu cứ TĐ 9, Đại Đội Trưởng, Trưởng Ban 3 TĐ, XLTV Tiểu đoàn Phó TĐ 9 ND).

Những trận đánh có tên trong quân sử, đều có anh góp thêm xương máu như bao người lính khác của các quân binh chủng của QL/VNCH (Tân Cảnh, Đắc Tô, Khe Sanh năm 1967, trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế. A Sau, A Lưới tháng 2 năm 1968, trận Phước Long năm 1969, Tây Ninh năm 1970, Hạ Lào Lam Sơn năm 1971, B́nh Long An Lộc năm 1972, Quảng Trị năm 1973, Thường Đức Quảng Nam 1974, tháng 4 1975 giải vây tỉnh Long Khánh..).

May mắn đến Hoa Kỳ trong ngày lính ứa nước mắt tan hàng, năm 1975. Một vợ, 3 con. Vừa ổn định gia cư (1985), không miệt mài kiếm tiền, làm giàu; được sự yểm trợ của người bạn đời, MĐ Trần Ngọc Chỉ đă bước ra cộng đồng NVQG Houston, nhận nhiệm vụ làm con chim đầu đàn (Chi Hội Trưởng MĐ Houston), để qui tụ anh em cùng màu áo, cống hiến th́ giờ, tiền bạc, để làm một chút ǵ đó cho quê hương, đất nước.

Thời gian này, tại Houston cũng với BS Mũ Đỏ Trần văn Tính, người ta thấy aó lính của binh chủng Nhảy Dù luôn có mặt trên tuyến đầu của các sinh hoạt đấu tranh của cộng đồng NVQG, mặc dù lúc đó dân số tị nạn Việt rất ít, ai nấy chưa ổn định cơ ngơi, tài chánh không có. Không có đài phát thanh, không có truyền h́nh Việt ngữ. Làm việc ǵ cũng cực hơn, mất nhiều công sức hơn, rồi phải bỏ tiền túi ra mà thực hiện, nhất là các cuộc biểu t́nh liên tục… Nhưng nỗi đau thương của ngày tan hàng, đă là mănh lực thôi thúc mỗi người con yêu của đất nước, lúc đó,  phải đứng ra nhận việc, làm một chút ǵ quê hương, th́  lương tâm mới thanh thản.

Là một tờ báo (bán nguyệt san Xây Dựng) hiếm hoi trong khoảng thời gian 1985 (Houston lúc đó có 4 tờ), có chủ trương đặc biệt dành cho người lính, nên chúng tôi được cộng tác cùng anh TNC, sau khi anh bước ra nhận chức Chi Hội Trưởng MĐ Houston.  Nhờ vậy, mà có cơ hội sát cánh, để giúp anh gây quỹ cho Hội, cùng anh đi biểu t́nh, chia xẻ tâm tư buồn vui đời tị nạn…

Mới đó mà mấy chục năm trôi qua. Ngày lên xe hoa của cô gái đầu ḷng, anh chị rạng rỡ bên nhau thật là đẹp đôi….

Năm 2008, chị bị đột quỵ. Ba năm sau (2011) ông trời đă cướp đi của anh người vợ hiền.  Người phụ nữ hoạt bát dễ thương này, biến ra khỏi cuộc đời như một giấc mơ…  Như đôi dép cũ mất đi một chiếc, làm sao t́m chiếc thứ hai cho khỏi lỗi nhịp?

Anh khập khểnh tiếp tục đi trên đường đời, gặm nhắm nỗi đau của thân phận tị nạn. Rồi, chứng tai biến mạch máu năo (2009) đă gián tiếp làm cho anh phải xa rời anh em cùng màu áo trong các sinh hoạt cộng đồng, mà lúc về sau này, ngày một thêm rối ren với nhiều biến động.

                    ***

Bốn giờ chiều Thứ Tư 26 tháng 6, 2019. Một số cựu quân nhân MĐ đang sinh hoạt tại Houston mà chúng tôi quen tên, biết mặt như các anh: Tân, Hùng Phan, Dần, Sương, Long, Thế Minh, Út, Em, Trọng, Si, Nhuận…v.v. và vài anh em khác của các Chi Hội MĐ về từ Dallas, Autin như Nguyễn Đ́nh Cơ, Bùi Quang Thống v.v. đă tập trung tại nhà quàn Vĩnh Cửu làm nghi thức phủ cờ, rất trang nghiêm, cảm động.

Toán hầu quan tài khởi đầu từ lúc 4 giờ. Cứ 10 phút thay ca. Hai MĐ trong quân phục nghiêm trang đứng hai góc áo quan, như một lần chào kính, tiễn đưa anh về nơi an lạc. 03 cháu lớn lên tại Hoa Kỳ, Mẹ không c̣n. Bố th́ lâm bạo bệnh từ 10 năm nay…nên đám tang không có nhiều tràng hoa, trong lễ phủ cờ không có lời kinh nguyện của Cha. Thật sự, chỉ có những giọt nước mắt âm thầm nhỏ ra từ trong ḷng đồng đội, các thân hữu cuả vài quân binh chủng bạn (Chiến, Hùng Phạm …), và trong ḷng chúng tôi, khi đến thăm anh lần cuối.

Trong lời phát bỉểu, ngắn gọn, của Chi Hội Trưởng Houston (Vơ văn Châu) kể lại giao t́nh của MĐ Trần Ngọc Chỉ.  Tuy không quen nhưng lúc nào cũng ân cần gọi thăm hỏi, cố vấn, cho người mới đứng ra nhận công tác, cho thấy anh Trần Ngọc Chi yêu thương màu áo lính và rất quan tâm đến sinh hoạt của Hội MĐ…

Thật sự, sau 10 năm bị đột qụy (2009-2019), th́ căn bệnh đă đến thời kỳ bạo phát và nó đă đưa anh về nơi an lạc vào ngày 21 tháng 6, 2019, khi mọi người vừa tưng bừng ăn mừng lễ Hiền Phụ và Gia đ́nh Quân Đội vừa tổ chức ngày Quân Lực 19/6.

Nghi lễ phủ quốc kỳ diễn ra khoảng 15 phút, với đầy đủ lễ nghi quân cách cho một chiến sĩ đă một đời hy sinh cho đất nước, đến xứ người vẫn nung nấu tấc ḷng, vẫn góp công, góp của trong các sinh hoạt của cộng đồng..

MĐ Trần Ngọc Chỉ đă sống trọn t́nh, trọn nghĩa, v́ khi c̣n trẻ, đă chu toàn trách nhiệm đơn vị giao phó. Đến Hoa Kỳ, chung vai sát cánh với anh em, MĐ Trần Ngọc Chỉ xứng đáng được anh em phủ lá cờ vàng– như lời phát biểu của MĐ Nguyễn Đ́nh Cơ (Dallas) trước khi điều hợp nghi lễ phủ cờ.

                     ***

Sáng hôm sau, Thứ Năm, 27 tháng 6, 2019, luc 10 giờ, thánh lễ an táng diễn ra tại một thánh đường nhỏ (St. Justin Tử Đạo), LM Phêro Nguyễn Hữu Thăng chủ lễ., ông đă 4 lần khen ngợi kỷ luật và tinh thần chiến đấu của người lính Dù. Tiếc là ngày trong tuần, nên anh em MĐ tham dự lễ an táng không đông bằng chiều hôm qua, trong lễ Phủ Cờ. Binh chung bạn có anh Trần văn Chiến và anh Thọ Nguyễn (LLĐặcBiệt).

Di thể MĐ Trần Ngọc Chỉ sau do an nghĩ tại nghĩa trang Forest Park Westheimer, 12800, Westheimer Rd. Houston, TX 77077.

Nếu có dịp đi qua, xin mời các Mũ Đỏ ghé thăm…

Tóm lại, dẫu biết rằng, sống gởi thác về, anh sẽ gặp lại chị bên kia thế giới, tuy nhiên người đang đến chào anh lần cuối, cảm thấy ḷng nặng nề, xót xa, v́ vấn nạn của đất nước c̣n nhiều, mà rất đông, các người lính VNCH năm xưa, v́ bệnh tật, đă lần lượt mờ đi trong các sinh hoạt cộng đồng.

The old soldiers never die, they just fade away.như lời tướng McArthur đă phát biểu trong một bài diễn văn.

                  ***

H́nh ảnh Trần Ngọc Chỉ trong chiếc áo hoa dù, đầu đội Mũ Đỏ vơí nụ cười nửa miệng, khi anh đọc bài diễn văn khai mạc buổi gây quỹ năm 1985 tại vũ trường Queen Bee, vẫn hiển hiện đâu đó, khi nh́n thấy di ảnh trên bàn thờ tại nhà quàn, 4 giờ chiều Thứ Tư 26 tháng 6, 2019.

Bức tranh đấu giá tôi mua hồi 34 năm trước, vẫn c̣n đó..mà anh th́ vĩnh viễn xa rồi!

        Hoàng Minh Thúy