Các Hội Đoàn Quân Đội

& Cảnh Sát Quốc Gia Houston

Chào Cờ Đầu Năm Canh Tư (2020)

(Tạp Chí Xây Dựng – Năm Thứ 37 – Số 934 – Phát hành Ngày 1-2-2020 Tại Houston – Texas)

 

“Nay đất khách kéo lê đời rất nản

Ta làm ǵ cho hết nửa đời sau?”

 (thơ Cao Tần)

Từ khi khu Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ thành lập trong khu đất (đường Bellaire) của ông Hubert Vơ - Dân Biểu tiểu bang Texas, đơn vị 149 hiến tặng - mỗi năm các hội đoàn cựu Quân Nhân QL/VNCH Houston đều tổ chức lễ chào cờ đầu năm âm lịch, tại khu Tượng Đài.

Năm nay, chương tŕnh do Hội Trưởng Gia đ́nh Mũ Đỏ chịu trách nhiệm, tổ chức vào sáng Chủ Nhật 26 tháng 1, 2020 nhằm ngày mùng 2 Tết Canh Tư, lúc 10 giờ trưa.

                 * * *

Lễ Chào Cờ Đầu Năm Con Chuột qui tụ khoảng gần 200 người tham dự, đa số là cựu quân nhân mặc quân phục và gia đ́nh. Đại diện dân cử có Dân Biểu Hubert Vơ. Ban Đại Diện CĐ Houston vừa đắc cử, có LS Steven Dieu, Nha sĩ Kevin Vũ, Bà Hồng Hà, Bà Bích Trang, Cô Ngọc Hân....

Những vị đến sớm có cơ hội gặp gỡ chúc Tết, hàn huyên.. .

Như mọi năm, khi khai mạc, khu vực này đông đủ màu sắc: áo hoa rừng sóng biển của Thủy Quân Lục Chiến, nón đỏ của Nhảy Dù, áo trắng Hải Quân, áo bay Không Quân, áo hoa  Lôi Hổ, Biệt Kích 81.. Tiếng chào hỏi, chúc Tết, mày mày tao tao râm ran như pháo nổ. Những khuôn mặt khắc khổ mang đầy dấu vết thời gian. Người nào người nấy tṛm trèm con số 70 – 80...

                  * * *


Hôm nay, thời tiết Houston se se lạnh, nhiệt độ 67, nắng vàng chói chang, rất thuận tiện cho việc tổ chức ng̣ai trời...Nhiều ông đi quanh, đi quẩn khu Tượng Đài ngắm nghiá t́m t́m kiếm kiếm. Trời trong xanh, mây trắng từng cụm trôi lang thang. Đang lay hoay trong băi đậu xe, ḷng bỗng dưng chùn lại....Nghe như có tiếng hát vang lên trong một nhà hàng.  Ồ! Th́ ra bài hát “Một Mai Giă Từ Vũ Khí” của nhạc sĩ Nhật Ngân, người đă qui tiên cuối tháng Giêng - 2012:

“Rồi anh sẽ d́u em t́m thăm. Mộ bia kín trong nghĩa địa buồn. Bạn anh đó, đang say ngủ yên. Xin cám ơn! Xin cám ơn! Người nằm xuống!”

Đây là một lời ca trong một nhạc phẩm, nói lên ước vọng của một người lính VNCH mong một ngày “gĩa từ vũ khí” để về lại thôn xưa, mở đầu như sau:

 “Rồi có một ngày chinh chiến tàn.

Anh chẳng c̣n chi, chẳng c̣n chi.

ngoài con tim héo em ơi.

Xin trả lại đây, bỏ lại đây.

Thép gai giăng với lũy hào sâu.

Lỗ châu mai với những địa lôi.

Đă bao phen máu anh tuôn, cho c̣n lại đến măi bây giờ.

-Trả súng đạn này, ôi..sạch nợ sông núi rồi.

 Anh trở về quê, trở về quê, t́m tuổi thơ đă mất năm nao”.

 (Nhạc phẩm “Một Mai Giă Từ Vũ Khí”)

Hôm nay, chinh chiến đă tàn. V́ thế lực của đại cường sắp xếp trên bàn cờ chính trị, anh thành kẻ tha hương, nhớ về quê hương ḷng dứt đọan, nhớ anh em chiến hữu nằm xuống, nước mắt đoanh tṛng.

Có ai đang đứng đây ngơ ngẩn nhớ về những người bạn chung trường, đă hy sinh tuổi trẻ, xương máu, gĩư hậu phương yên b́nh?

Đă hơn 40 năm!

Có ai c̣n nhớ những thương phế binh VNCH đang tủi hờn quạnh hiu trong ngày Xuân nơi quê mẹ, nhà dột cột xiêu, thân thể đau nhức khi đất trời thay đổi? H́nh ảnh hai người lính trên tượng đài là một biểu tượng của tuổi trẻ VN. Bao nhiêu người đă nằm xuống để bảo vệ màu cờ.

 “Ôi! c̣n đâu, c̣n đâu.

Bạn bè ta những anh hùng hào kiệt.

Không tiếc chi xương máu gĩư màu cờ.

 (Nhạc phẩm Người Lính Già Xa Quê Hương).

Đúng 10 giờ trưa. Nghi lễ quân cách bắt đầu. Đoàn quân của mọi quân binh chủng nghiêm chỉnh dàn hàng trước khu Tượng Đài. Hàng quân và khán giả nh́n các lá đại kỳ từ từ kéo lên cột cờ. Văng vẳng đâu đây nhạc phẩm Người Lính Già Xa Quê Hương của Nhật Ngân, mà ca sĩ Duy Khánh thường hát, lồng lộng chiều cuối năm, trong khu chợ VN vọng ra thê thiết:

Nhớ những đêm hành quân đất đỏ.

Nhớ những đêm xuân nơi chốn địa đầu.

 Nay quá xa xăm đường về thăm thẳm.

Nửa đời ngậm ngùi mang kiếp tha phương.

Quay nh́n bốn phương khu tượng đài, lướt qua những khuôn mặt những người lính VNCH. Ôi các anh đă một thời uy dũng, được trui rèn từ khắp các quân trường:

“Ôi! C̣n đâu, c̣n đâu.

 Một thời trai một thời súng gươm.

 Nay bỗng dưng thành kẻ lưu vong”.

Mũ đỏ, mũ xanh, mũ nâu, giầy saut, nón sắt... Một đoàn hùng binh ngày nào, v́ đâu, v́ sao mà tan hàng, ră ngũ?...Nỗi ray rứt vẫn trùng địêp, trong tâm tư mỗi người khi nhớ về dĩ văng. Mới hôm nào, tóc xanh, vai ngang, lưng thẳng. Hôm nay, tóc  muối tiêu, lưng c̣ng, gối mỏi... Thời gian qua mau như nước chảy qua cầu.

“Người lính ǵa xa quê hương.

Nhưng trong tim chưa tàn ánh lửa.

Vẫn ước một ngày theo bước Quang Trung.

Vẫn thấy quê hương đêm ngày réo gọi.

Vẫn thấy trong tim canh cánh đường về.

Vẫn thấy nơi đây chỉ là đất tạm..

Thầm hẹn ngày về chết gĩưa quê hương”.

 (Nhạc phẩm “Người Lính Già Xa Quê Hương”).

Thầm hẹn ngày về chết gĩưa quê hương”. Nhạc sĩ Nhật Trường Trần Thiện Thanh qui tiên, rồi đến nhạc sĩ Nhật Ngân, người sáng tác nhạc phẩm nêu trên đă không c̣n sau cơn bạo bệnh.


Cũng như nhiều người lính khác, năm nay không c̣n thấy các anh dưới bóng cờ: Biệt Cách 81 Nguyễn Sơn, Hải Quân Hồ Quang Minh, Quân Cảnh Trương văn Cao, BĐQ Vương văn Trổ, cựu Vơ Bị Lê Trực, Mũ Nâu Liêu Quang Nghĩa... Cốt tro các vị đă nương tựa cửa Chùa, hay gửi nhà nguyện trong thánh đường, hoặc mang về quê hương như lời ước nguỵên của cựu Trung Tá TQLC Nguyễn văn Phán:

-Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển

Đưa tôi về Lao Bảo, Khe Sanh

Để đêm đêm vang dội khúc quân hành

Ôi! Lính chiến! Một thời kiêu hănh quá

-Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển

Đưa tôi về Ben Hét, Đắc

Nơi bạn bè tôi xây mộng sông hồ

Nguyện trấn gĩư dăy Trường Sơn yêu quí

-Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển

Đưa tôi về Cái Nước, Đầm Dơi

Đêm U Minh nghe tiếng thét vang trời

Mừng chiến thắng để về dâng tổ quốc

-Khi tôi chết, xin đừng đưa tôi ra biển

Đưa tôi về với dân tộc Việt Nam

Gói thân tôi, Ba Sọc Đỏ da vàng

Xin liệm kín với hồn thiêng sông núi.

Trong giây phút mặc nịêm, mọi đôi mắt đều khép lại, hồn lang thang nhớ về quê nhà, nhớ tuổi trẻ, bạn bè c̣n sống hay đă hy sinh....


Ước nguyện của chúng ta đến thời điểm này, đều không tṛn, v́ tuổi già đang đến, mang theo bao nhiêu bệnh tật. Sinh hoạt hội đoàn quân đội ngày càng thưa vắng, không ai tha thiết với chức vụ Hội Trưởng…V́, muốn làm việc có kết quả, là phải mất th́ giờ và tốn tiền. Do vậy, việc điều hợp đôi khi giao…khoán cho một vài cá nhân nhiều mưu sự, phe đảng, tự tung tự tác, lèo lái theo phe nhóm.

                      ***

Trong cái lạnh sắt se trên xứ người, mỗi lần tham dự Lễ Chào Cờ Đầu Năm, ai mà không cảm thấy tâm tư bồi hồi, quay quắt… khi nhớ lại bạn cũ, trường xưa của một thời chiến tranh ly lọan bao trùm đất nước thân yêu:

Làm sao quên được mùa tang tóc

Bạn ở Kontum chết rục thây

Bạn vượt sông Ba ch́m đáy nước

Bạn Phan Thiết cũng thịt xương bày

 

Thương quá ngày nào t́nh chiến hữu

Chiều quê quán gió tạm dừng quân

Lang thang đời lính giường là đất

Nhà vẫn trên yên gió ngựa dồn

 

Tháng 4 c̣n gọi nhau ḥ hẹn

Sẽ cụng ly mừng bạn thăng quan

Tiền lính dăm thằng chung cũng đủ

Để mua rượu thịt phá cơn buồn

 

Nhưng bạn không về như đă hứa

Tan hàng gục chết giữa đao binh

Ta c̣n, nay sống hèn hơn cỏ

Trơ mắt hắt hiu nuốt bất b́nh

...........

Hận viết ngàn trang không thấy đủ

T́nh theo sương khói nhạt nhoà rơi

Bạn chờ ba chục năm ṃn mỏi

Vẫn biệt mù khơi cuối nẻo đời

 (thơ “Xin Mời Hồn Bạn Chốn Quê Xa” của Mường Giang)

                     ***

Chương tŕnh Lễ Thượng Kỳ Đầu Năm chấm dứt lúc 10 giờ 30.

Tóm lại, so với những năm về trước, chương tŕnh chào cờ năm Canh Tư do cựu SVSQ/TVB/QGVN Khóa 21, cựu Hội trưởng Hội TSQ Hồ Sắc, nắm micro điều hợp, khá đơn giản, rất thiếu sót, trên nhiều phương diện, khiến cho một số vị niên trưởng phiền ḷng.

Chương tŕnh chỉ kéo dài trong ṿng 30 phút, từ 10 giờ cho đến 10 giờ 30 là... tan hàng, sau khi mọi người lên dâng hương trước bàn thờ Tổ Quốc.

Trong buổi lễ chỉ thấy đài SBTN Tivi thu h́nh./.

Phóng Viên Xây Dựng