Tạp Ghi:

Đón Chào Năm Mới 2017

                                                                Hoàng Minh Thúy

(Tạp Chí xây Dựng – Năm Thứ 34 – số 854 – phát hành ngày 7 1-2017 – tại HoustonTexas)

 

Khi bạn đọc có số báo này trên tay, th́ thành phố của chúng ta đă đón chào năm mới dương lịch với hoa đèn và pháo bông rực rỡ khắp không gian của Hoa Kỳ, tại các thành phố lớn.  Không bao lâu th́ Houston sẽ tưng bừng với mai vàng, bánh chưng xanh và các tiệc mừng Xuân âm lịch liên tục tổ chức cho đến hết tháng Ba.

 Mừng Xuân 2017, báo Xây Dựng bước qua năm thứ 34.

Thắm thoát mà đă hơn ba mươi năm góp mặt liên tục trong cộng đồng. Nh́n lại thời gian đi qua, ḷng chợt thấy bâng khuâng. Có lẽ chọn con đường dấn thân trong các sinh hoạt đấu tranh, liên tục tổ chức các công tác xă hội, nên Xây Dựng đă trải qua lắm nỗi nhiêu khê. Với người điều hành, thời gian bỏ ra cho công việc giữ tờ báo phổ biến đúng hạn kỳ, tẩn mẩn đem ra cộng trừ nhân chia, tính số giờ lao nhọc, công phí của ḿnh, chưa tới 3 đô la.

Ba mươi bốn năm trôi qua, tiền giấy mực, tem thư và tiền xăng chạy theo kim đồng hồ. Năm năm gần đây, nhiều tờ báo Việt ngữ tại Houston đ́nh bản v́ nhịp sống của dân Việt Houston đă có nhiều thay đổi (có thêm các cơ quan truyền thanh, truyền h́nh Việt ngữ, hệ thống điện toán ngày thêm tân kỳ). Làm báo v́ vậy ngày càng khó khăn, v́ giá giấy mực ngày một gia tăng, tỉ lệ ngược với giá biểu quảng cáo. V́ lẽ đó mà nhiều tờ đă đ́nh bản (Ngày Nay, Đẹp, Thống Nhất, Đất Mẹ v.v.)

Cuối năm, ngồi cộng sổ đời, thấy ḿnh thấm mệt. Chánh phủ Mỹ tính toán rất hay khi cho dân chúng lănh tiền hưu ở tuổi 65. Bởi v́, trong giai đọan từ 65 tuổi trở đi như Hoàng Minh Thúy và Hải Lăng bây giờ, cơ thể con người như chiếc xe đă chạy đến con số 100 ngàn dặm, phải cho vào nơi phế thải!

Ba mươi mấy năm nh́n lại, ḷng cũng vui vui khi điểm lại quá khứ, nhờ tờ báo mà đă thực hiện được nhiều công tác yểm trợ cho những người lính VNCH:

-Gây qũy châm dầu cho con tàu Cứu Nguy Người Vượt Biển (1985).

-Yểm trợ và đi viếng thăm, yểm trợ một số Chi Hội Cựu Quân nhân các trại tị nạn Đông Nam Á như:  Hồng Kông, Thái Lan), từ 1985-1989.

-Gây qũy giúp các cựu Tù Nhân Chánh Trị (HO) mới đến Hoa Kỳ (1992-1995), mỗi người $50 đô la, tham dự văn nghệ, xổ số với các phần quà giá trị.

-Gây qũy (1993) giúp 6 con em của gia đ́nh HO có học tŕnh xuất sắc, mỗi em một ngàn đô la.

- Yểm trợ Thương Phế Binh/VNCH ở quê nhà (từ năm 1995).

Các công tác này thực hiện được, là nhờ có tờ báo phát hành đúng thời hạn, để có thể báo cáo việc chi, thu, tường tŕnh một số sinh hoạt đấu tranh của cộng đồng Việt tị nạn.

Cũng qua các trang báo phổ biến đúng hạn kỳ, nên có thể trang trải tâm sự của ḿnh khi “trái gió trở trời”, khi thấy chuyện “trái tai gai mắt”.  Lời thật mất ḷng, nên cũng gặp nhiều trái ngang trong chốn...”giang hồ”, thỉnh thoảng bị “dũa te tua” bằng những ngôn từ không có trong tự điển.

Hai năm gần đây, sức khoẻ chạy theo thời tiết 4 mùa, khiến tôi không c̣n cái thú vui để viết bài Tạp Ghi như thông lệ, v́ ngồi lâu th́ tê chân, xử dụng keyboard th́ tay nhức, cũng không thể tham dự các “show” trong cộng đồng liên tục như hai mươi năm về trước. Đến tuổi này, cho dù nặng nghiệp và yêu nghề cách mấy, cũng phải bó tay, bởi lực bất ṭng tâm.

Cuối năm nay, chúng tôi dành th́ giờ nhiều hơn trong sinh hoạt gia đ́nh. Mừng Giáng Sinh, Tết dương lịch, thấy cháu nội (4), cháu ngọai (2) lớn mau như thổi. Mới ngày nào, bồng ẳm trên tay, bây giờ có đứa đă tốt nghiệp Đai Học... Khi đứng hôn bà, cháu cao hơn bà Nội một cái đầu..Thấy ḷng vừa vui, lại vừa buồn.

Mấy tháng đây, thấy ḿnh lái xe lạng quạng, bước chân khi thấp khi cao, biết rằng thời gian không c̣n đủ để thực hiện cho hết những điều tâm nguyện, ôm ấp, từ khi ngồi trên con thuyền nhỏ giữa biển rộng mông mênh, bến bờ chẳng thấy (1982); ḷng lại tê tái buồn khi nhận được tấm bảng Handicap của City cấp, để có thể đậu xe ở chỗ đặc biệt!

Cầm trên tay tấm bảng, tần ngần tự hỏi:

-Ủa! Bây giờ ḿnh là người.. tật rồi sao!

Ôi! Thời gian qua mau quá! Mới thấy nét thanh xuân ngày nào, mà nay đă thành...bô lăo! Mà khi đă già, con người hay lẩm cẩm nghĩ ngợi lung tung. Theo luật tạo hoá, th́ vấn đề sanh-lăo-bệnh-tử là chuyện đương nhiên, chúng ta phải chấp nhận. Tuy nhiên, trong mấy tháng gần đây, liên tục tiễn đưa các vị thân quen về miền an lạc, cảm thấy ḷng quay quắt.

Tháng vừa qua, tham dự tiệc Cảm Tạ Thân Hữu của ông Dân Biểu Hubert Vơ, tại nhà hàng Phoenix Seafood. Vừa thấy một anh bạn (Nguyễn Duy Huynh) đến chào bàn. To và cao, bàn tay anh xiết chặt, đi theo lời chúc sức khoẻ.

Năm phút sau thấy anh gục xuống...

MC Trần Trí Hoàng thổi hơi vào miệng, BS Nguyễn văn Bảy ngồi gần đó, vội đến làm CPA v́ đoán anh bị nhồi máu cơ tim.

Khoảng 10 phút th́ nhân viên cấp cứu (911) đến, chuyển anh vào bệnh viện. Hai ngày sau, nghe gia đ́nh làm bảng Cáo Phó, thọ 76 tuổi.

Hai tuần sau, cùng với hàng trăm người lính khắp bốn vùng, chúng tôi vội vă đến đưa Đại Tá BĐQ Liêu Quang Nghĩa về cơi vĩnh hằng. Trong lúc mạn đàm, nghe tin không vui về Đại tá KQ Vơ văn Ân, đang hiu hắt trong nhà dưỡng lăo. Nói tới anh Ân, lại nhớ về phi trường Phan Rang ngày cũ (1973) khi anh là Không Đoàn Phó uy quyền, rồi nhớ tới BS KQ Vĩnh Phương (đột ngột ra người thiên cổ trong sân quần vợt 10 năm về trước tại Houston). Chị Vĩnh Phương (Hoàng thị Oanh) sau một thời gian điều hành nhà hàng Phố Xưa, nay Phố Xưa đóng cửa, chị dời về Canada dưỡng lăo. Tôi, chị Oanh, cũng có nhiều kỷ niệm ở căn cứ KQ Phan Rang.

Thời gian trôi nhanh, như nước chảy qua cầu, biển cả hoá nương dâu, biết bao điều thay đổi. Những anh lính năm xưa vừa hào hoa vừa anh hùng, lần lượt trở thành một bóng mờ...

Ngồi xem lại h́nh ảnh cũ, thấy dĩ văng của một cuộc chiến hiện về, qua h́nh của  tướng Nguyễn Chánh Thi, tướng Đỗ Kế Giai, khi các ông đến thăm Houston, nhớ đến Trung tá BĐQ Trần Quang Vĩnh, mới gặp hôm tiệc mừng Xuân của Hội Biệt Động Quân Houston năm ngoái... nay đă trở thành một cái bóng.

Những người lính kể trên đă lần lượt ra khỏi chốn nhân gian.

***

Cuối năm 2016. Thời tiết Houston có quá nhiều thay đổi, lúc nóng, lúc lạnh, khi th́ mưa, gió ủ ê.  Những cơn mưa rỉ rả như giọt nước mắt  phụ, nửa đêm thức giấc nhớ chồng đang chinh chiến miền xa.. Mưa rơi trên tàu lá chuối sau nhà nghe lộp độp, nhớ những giọt mưa rơi trên mái tole, thấy cả h́nh ảnh buồn bả của tháng 4, 1975, khi mẹ con dắt d́u rời Saigon đi vùng Kinh Tế Mới (B́nh Long, An Lộc). Má hồng rám nắng, mười ngón tay mềm dần chai sạn, buôn than, bán củi, ngược xuôi, kiếm gạo nuôi con thơ dại:

Quẩn quanh cả thế giới này

Đời người cũng chỉ một giây Vô Thường

Rồi như chiếc lá thu sương

Bay theo cơn gió đường về Hư Không

 (tác giả?)

Đang khi tâm tư lắng ch́m trong không khí ủ ê  buồn, th́ có:

-Phu nhân LS Phạm thiên Tráng cho biết, thân phụ của bà (BS Trương Ngọc Tích, 87 tuổi), cựu Chủ tịch CĐ Dallas, nay nghỉ hưu ở Houston, tặng mỗi tháng Hai trăm đô la, giúp hai TPB, kể từ tháng 1 năm 2017.

-Anh KTV gọi điện thọai, mời đi ăn Buffet Kim Sơn, để tặng Một ngàn hai trăm đô la (VU Chiropractic).

-Người kế tiếp gọi điện thoại đến nhận, tặng Một ngàn, hai mươi đô la (ông bà chủ nhân công ty Greatland Investment).

-Cụ bà Thái Kim Oanh (83 tuổi) tặng Ba trăm lẻ sáu đô la,

-Cụ bà Oanh Vũ tặng Một trăm, hai đô la.

-BS Mỹ Linh (từ Dallas) tặng năm trăm, mười đô la.

Tất cả các ân nhân gửi về giúp anh em thương tật ở quê nhà một chút t́nh của người ở rất xa – tuy không quen biết – nhưng đă từng mắc nợ xương máu của mấy anh.

Hơn 3 ngàn đô la nhận được trong tuần lễ cuối cùng của tháng 12. Một chút ǵ đó thênh thang bay nhảy trong ḷng. Trời mùa Đông đầy mây xám giăng mắc bốn bề, mưa rơi ẩm ướt, sao bỗng thấy màu hồng. Cơi ḷng đang nặng nề bỗng chan hoà nắng ấm.

Nhận niềm tin của người giao phó, tôi quên mất nỗi buồn riêng, v́ biết rằng, số tiền kể trên sẽ đem lại niềm vui cho nhiều mảnh đời thương tật ở quê nhà. Những người Thương Phế Binh đó - lặng lẽ, cô đơn, đau khổ -  v́ họ đang sống cơ cực với hoàn cảnh thiếu thốn, trong khi Tết đang về.

Tôi gọi cho các anh trong nhóm: Nguyễn Thanh Châu và Phạm Gia Khôi báo tin vui, để các anh chọn lọc hồ sơ thương tật nặng: Mù mắt hoặc cụt tay, cụt chân. . .   

Xin gửi đến anh một chút t́nh.

Cho ḷng ấm lại những ngày Xuân.

Chân thành cám ơn quí vị ân nhân kể trên, đă cho anh em chúng tôi có thêm năng lực làm việc, ngoài tiếng thị phi, tị hiềm.

                  * * *

Cuối năm âm lịch, sau những cơn mưa nhỏ, Houston có nhiều ngày nắng đẹp. Thả bộ vào các khu thương mại VN, bạn sẽ nghe nhạc Xuân vang vọng khắp khu chợ, bánh mứt đầy các quầy hàng, nhắc nhở dân tị nạn biết rằng, ta sắp đón chào năm mới tha hương.

Tờ lịch cuối của tháng 12 đă xé, thay vào h́nh cuốn Lịch có con Gà. Trên các khoảng trống chung quanh chợ, dán đầy biển bảng, quảng cáo các show văn nghệ đón Xuân...Hầu hết các danh ca đều có mặt tại Houston mừng năm mới.

 *Mấy năm gần đây, tôi được mời tham dự tiệc Giao Thừa Dương Lịch (New Year’s Eve) của nhiều nơi tổ chức. Sau hơn 40 định cư, nhiều đồng hương đă thành công rực rỡ, đào tạo một thế hệ con cháu thành danh Bác sĩ, Luật sư, Kỹ sư v.v. Giữa đèn hoa lấp lánh, sự sang trọng của quần áo hàng hiệu, sự thừa mứa thức ăn trên mặt bàn, khiến tôi chợt nhớ về quê nhà và bữa cơm của người lính cụt chân, mà tôi đă chứng kiến (29 Tết năm 1980) trên bến phà Bắc Mỹ Thuận. H́nh ảnh này theo tôi măi cho đến bây giờ.

Tiếc là ṿng tay ḿnh quá nhỏ!

Đầu năm dương lịch, xem Video từ trong nước gởi ra, thấy các Linh Mục Ḍng Chúa Cứu Thế tổ chức yểm trợ cho anh em TPB/QLVNCH..Nh́n h́nh ảnh đui, mù, què, cụt của mấy anh dắt-díu-d́u-nhau di chuyển, tôi và Hải Lăng nh́n nhau, nước mắt chảy ḍng!

 Quên sao được những người góp máu giữ quê hương!

                 ***

 Thôi! Năm mới về rồi! Phải hăng hái, yêu đời, chấp nhận mọi buồn vui sẽ phải có trong cuộc đời....Do vậy, chân thành và trân trọng mến chúc các:

- ân nhân của TPB/QL/VNCH năm mới tràn đầy sức khỏe,

-đọc giả nhiều tài lộc

-các thân chủ sẽ buôn bán phát tài,

-những người lính già của Houston sẽ an hưởng những ngày cuối đời thật vui./.

Hoàng Minh Thúy (2017)

 

 

Thư Cho Những Thằng

Chống Nạng

 

Nguyễn Thanh Khiết

Dăm bữa nữa là cuối năm – tết tới
tao bồn chồn đi đứng chẳng thể yên
nghĩ đến tụi bây – mà “đếch” có tiền
để làm chút quà ngày tư ngày tết
gió đông thổi, thương thằng ngoài Quảng Trị
cuối năm về, nhớ mấy đứa B́nh Long
những thằng đui què từng gánh núi sông
giờ tàn lụi một đời trên đất giặc
tội tụi mầy, thằng binh nh́, binh bét
“vạn cốt khô” cho tướng soái, công hầu
vết thương xưa máu ngừng chảy từ lâu
c̣n đau măi – v́ bị đời quên lăng
tội tụi mầy, trước lằn tên mũi đạn
liều thân tuyến đầu để giữ giang sơn
buông súng, ở lại đây – nén căm hờn
lết từng ngày – thân con sâu cái kiến
ba mươi sáu năm sau ngày quốc biến
xương máu tụi mầy – đă chảy về đâu?
chống nạng nh́n thằng cuốn gói lên tàu
lăn xe, mũi ḷng thương thân tàn phế
ba mươi sáu năm tụi mầy vẫn thế
cứ ngóng chờ bè bạn cũ thăm nom
b́a rừng, hốc núi đời sống tối om
c̣n ai nhắc tên mấy thằng tốt thí ?
thằng vợ ốm nằm hành lang bệnh viện
thằng con đau hết gạo nấu trong nhà
lư lịch trích ngang gởi tận xứ xa
năm này năm khác – hồi âm chẳng thấy
tao biết tụi bây nhớ t́nh cố cựu
tao biết tụi mầy vẫn giữ nghĩa xưa
cái thói đời – nghèo giàu như nắng mưa
nhưng – không thể cùng ngồi chung một chiếu
thư gởi tụi mầy vài câu vá víu
nhắc một thời cùng bận áo nhà binh
mai tao sẽ cố chạy vạy, van xin
mong có chút, gởi tụi mầy đón tết.

nguyễn thanh-khiết