Tạp Ghi

Cuối Năm Nơi

Đất Khách

                                                                                Hoàng Minh Thúy

(Tạp chí Xây Dựng – Năm thứ 36 – số 906 – phát hành ngày 22-12-2018 tại HoustonTexas)

 

 “-Gần hết năm rồi, Houston có ǵ vui không?”

Tôi không biết trả lời với anh bạn - đă rời xa Houston hai mươi năm -  như thế nào, v́ cảm giác vui, buồn đến từ cái Tâm ḿnh, bởi cụ Nguyễn Du có câu thơ: “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ - (Truyện Kiều)”.

Thành phố Houston, tiểu bang Texas của chúng tôi hôm nay đông đảo, ồn ào, chứ không lèo tèo, heo hút như 40 năm về trước. Giống như anh, nhiều cư dân đă rời xa Houston v́ trăm ngàn lư do. Người th́ đến tuổi nghỉ hưu, muốn ở gần bên nội, ngọai, đôi khi muốn cạnh kề cậu trưởng nam, hay cô gái út, mà ḿnh hết dạ yêu thương.  Muốn chuyển nhà để được gần gủi chúng, để phục dịch cho đến hơi thở sau cùng, như muôn tấm ḷng của nhiều bậc cha mẹ, hay trong tâm trạng “nhỏ cậy cha, già cậy con”, v́ đến tuổi gần đất xa trời.

Cũng có người rời bỏ Houston, v́ muốn trốn tránh kỷ niệm sau cuộc hôn nhân tan vỡ, bởi những đắng cay c̣n đầy trong ḷng, để t́m sự thay đổi cho tinh thần khuây khoả.

Ngược lại, cũng có đông đảo đồng hương khắp nơi đến Houston mua nhà, tạo cơ sở làm ăn, v́ đất rộng, giá sinh hoạt rẻ. Nếu cần nhà, th́ có nhà mới được xây ngay, chẳng phải chen chúc, dành nhau từ chỗ đậu xe, sanh chuyện tranh căi. Rồi súng nổ, đạn bay, người vô nhà xác, kẻ vào nhà tù, để lại bao thương tiếc cho người thân, như đă từng xảy ra trong cộng đồng tị nạn tại California.

Hơn thế nữa, Houston có nắng ấm bốn mùa, tạo điều kiện cho phụ nữ trẻ, xinh đẹp, có cơ hội diện quần áo thời trang đưa lưng, hở ngực, khoe nhan sắc của tuổi xuân th́, mà không ai chê trách.

Thỉnh thoảng trong mùa Đông, khí lạnh có t́m về đôi tuần, nhưng so với cái buốt giá, tuyết rơi trắng xoá của nhiều tiểu bang trên đất Mỹ, th́ Houston chẳng thấm vào đâu. V́ vậy mà 20 năm gần đây, thành phố ngày càng phồn thịnh, có hằng trăm văn pḥng bác sĩ, nha sĩ, tiệm ăn, tiệm vàng, cà phê, phở, hủ tíu, bún ḅ...thi nhau khai trương, phục vụ bà con. Họ tập trung đông đảo ở vùng Tây Nam.

Song song với ngành nghề th́ ba, bốn đài truyền h́nh Việt ngữ thi nhau phát sóng, không kể hai đài phát thanh và hằng chục tờ báo lần lượt ra đời. Sinh hoạt thương mại phồn thịnh với hàng hàng xe nối đuôi nhau. Về đêm, đại lộ Bellaire sáng rực ánh đèn. Có nhiều quán, tiệm, mở cửa đến hai, ba giờ sáng, để phục vụ cho khách chơi đêm, sau khi pḥng trà, vũ trường đóng cửa.

Khi có quá đông người sinh cư, tất nhiên có chuyện tranh chấp, căi cọ. Đấy cũng là chuỵên đương nhiên. Hàng chục hội đoàn thi nhau thành lập, có Hội chỉ có ông chủ tịch, mà hội viên là vợ, là các con, mục đích là để mua danh. Có hàng chục tờ báo phát hành. Mỗi tờ có một chủ trương riêng. Rồi th́ “sư nói sư phải, văi nói văi hay”, có chuỵên lời qua tiếng lại. Với một thiểu số, rất thích thú khi nghe chuỵên “đụng chạm”, đôi khi họ c̣n xử dụng chiến thuật “đâm bị thóc, thọc bị gạo”, để họ đứng xem cho vui cuộc đời hưu trí. Hoặc cũng có người, núp trong bóng tối, xúi Đông, gịuc Tây, để ḿnh lên giọng làm Thaí Thượng Hoàng, sau đó tổ chúc họp hành, phân giải, gơ bàn ngồi ghế chủ tọa.  

Houston của chúng tôi, đôi khi cũng rất hỗn tạp. Có thời gian hai bên “đấu đá” dữ đội, thư rơi bay đầy thành phố, đôi khi “xách chiếu đáo tụng đ́nh”. Thỉnh thoảng khi nắm được máy vi âm, luôn lớn tiếng kêu gọi đoàn kết. Những đó chỉ là mỹ từ nói cho vui, ngó bộ khó thành sự thật. Cứ thế, hơn 40 năm rồi, chúng ta vẫn c̣n tiếp tục hoan hô, đả đảo, trong các ngày lễ Quốc Hận, Quân Lực 19 tháng 6.

              ***

Bây giờ là thời gian của những ngày cuối năm. Từ tháng 12, tháng 1, Dương lịch, các thành viên chủ lực của nhiều hội đồng hương, hội đoàn quân đội đă bận rộn với việc tổ chức họp mặt mừng Xuân. Các sinh hoạt này thu hút năm, bảy trăm người. Hội nào cũng tạo sắc thái mới với các màn trang trí, văn nghệ, có ĺ x́, múa lân, chúc Tết nâng ly, mừng năm mới với nhiều hy vọng. Tết tha hương luôn là điểm hội tụ của các cao niên, t́m về màu áo cũ hoặc h́nh ảnh quê nhà, qua các bạn cùng trường, hay cùng đơn vị.

Hôm nay, ngày cuối năm nơi đất khách, tôi có cảm giác bần thần khi đứng trong ngôi chợ Việt Nam. Nh́n cảnh tấp nập đồng hương mua sắm, tôi chợt nhớ bao nhiêu kỷ niệm của cuộc đời. Mới hôm nào, tóc xanh, môi hồng, chân sáo tung tăng, nay đến tuổi cao niên với bao nhiêu bệnh tật... sầm sập tấn công cơ thể. Thời gian trôi nhanh quá. Bốn cháu nội nay đă trưởng thành, có đứa bứơc vào trường Nha, có đứa vừa đi làm vừa đi học. Đứa lớn xài điện thoại tân kỳ, đứa nhỏ th́ Ipad. Cháu ngọai đă biết soi gương, điểm phấn, bước vào tuổi dậy th́.

Nh́n tuổi thơ đầy đủ vật chất và tinh thần của các cháu nơi quê người, mà nhớ lại thời trẻ tuổi của ḿnh trong giai đoạn chiến tranh khốc liệt. Cái ǵ cũng thiếu, kể cả t́nh thương và sự săn sóc của cha, v́ người Lính ấy c̣n tất bật với nhiệm vụ ở chiến trường. Đồng lương của Lính chỉ đủ tiêu dùng trong 10 ngày, sau đó phải nhờ bàn tay tháo vát chạy Đông, chạy Tây của Mẹ, bán buôn đủ thứ, lo cho nồi cơm đầy, cho con áo ấm, cặp sách đến trường. Người vợ Lính chai sần bàn tay, tóc trắng mái đầu trong cuộc chiến 20 năm. Bà c̣n đau đớn hơn, khi nhận tin chồng tử trận. Người ấy trở về không phải trên đôi nạng gỗ, mà là quan tài, phủ cờ vàng, trong khi vợ con không cơ hội thấy mặt, v́ thi thể không toàn vẹn của anh, đă trộn lẫn trong bùn đất và khói súng chiến trường.

Sau hơn 40 năm, tôi thường t́m tin tức của bạn cũ chung trường, qua các mục thông tin trên các diễn đàn. Ai c̣n, ai mất?

                 ***

Vượt biên cùng đại gia đ́nh, trên chiếc thuyền nhỏ chứa hàng trăm mạng người, may mắn thoát khỏi miệng của cá mập, rồi sống trên quê người trên 30 năm, nhiều lần tôi bâng khuâng tự hỏi trong những đêm thao thức chờ sáng: Bao giờ ḿnh có được tâm trạng thảnh thơi, thoải mái, t́m về quê nhà, du hành từ Nam ra Bắc, để biết cảnh đẹp quê hương, thưởng thức món ăn 3 miền, như nhiều đồng hương đă thực hiện? Ước mơ nhỏ nhoi ấy, thật là b́nh thường, mà tại sao vẫn chưa làm được, v́ nguyên do nào???

Nghĩ vẫn , tôi lửng thửng bước ra khỏi chợ, t́m ghế ngồi xoa bóp hai bàn chân, phóng tia nh́n suốt khu thương mại. Người qua, kẻ lại, bận rộn v́ hôm nay là tuần lễ cuối năm. Ngoài băi đậu xe, nắng lên trải đều màu vàng óng ả trong không gian ch́m trong cái lạnh cuối năm.  Mùa Đông đă bao trùm thành phố, rồi th́ mùa Xuân sẽ đến. Lộc non sẽ nhú lên, biểu hiệu sự sống về trên các hàng cây dọc theo lề đường, nhưng mùa Xuân chỉ thật sự về trong ḷng người Việt tha hương, khi quê nhà thay tên, đổi chủ.

Tôi chợt nhớ mấy câu thơ của thi sĩ Cao Tần:

Kẻ thức tỉnh ngu ngơ nh́n nắng mới

Ta làm ǵ cho hết nửa đời sau?

Trời ạ, bây giờ, tôi đă sống gần hết .. đời rồi, mà chẳng làm được cho hết những ǵ, theo  mong mỏi của ḿnh. Tôi cúi mặt, giấu những giọt nước mắt....Ước mơ này giống như thi sĩ Cao Tần, khi ông viết ra từ 30 năm trước, bây giờ th́ ông cũng đă ra đi:

Sẽ có lúc non sông bừng chuyển động.

Những hùm thiêng cựa móng thét tung trời

Và sông núi sẽ vươn ḿnh chuyển động

Và cờ bay trên đất nước xinh tươi

                   ***

Lan man quá, mà quên đi mục tiêu của bài viết cuối năm, bởi v́ Giáng Sinh và Năm Mới Dương Lịch 2019 đang về.

Xin chân thành cảm tạ bạn đọc và các chủ nhân cơ sở thương mại, đă yểm trợ chúng tôi trong suốt 35 năm qua.

Không quên trân trọng cảm tạ ân nhân, mạnh thường quân, đă đồng hành với chúng tôi trong công tác yểm trợ người Lính VNCH ,từ khi báo Xây Dựng ra đời và phát động (1985).

Xin chúc quí vị vạn sự b́nh an và mọi điều may mắn./.

Hoàng Minh Thúy