Truyện Ngắn (Kỳ III)

 

 

 

 

Nằm Trong

Cơn Băo

 

(Trích trong Tuyển Tập Truyện Ngắn “Mùa Xuân Chiến Thắng”, đă phát hành năm 1986).

 

Hoàng Minh Thúy

      

(Tiếp theo kỳ trước)

Xe vào thành phố, nhắc cho tôi ḍng đời sống như mắc cửi của xứ Mỹ văn minh, nhắc nhở tôi giờ này Thục Trinh đă về nhà, đang đợi buổi cơm chiều, nhắc tôi biết bao việc phải làm, cần thíêt trong đời sống.

Trinh đón tôi ngoài cửa. Nó tṛn đôi mắt long lanh như mặt hồ nh́n Phạm Du và tôi vào nhà. Tôi cười, không nói trong khi con bé chắp hai tay chào Du trong một phong cách rất Việt Nam. Du quay sang tôi, gật gù:

-Em dạy con khéo thật!

Thục Trinh quay sang tôi, hỏi nhỏ:

-Mẹ ơi, có dọn cơm liền không?

Tôi thường có thói quen dùng cơm trước khi mặt trời xuống, v́ từ nơi bàn ăn tôi có thể phóng tầm mắt nh́n vào khoảng lá xanh ngoài hiên, có những cḥm cây lay động, để suy nghĩ vu vơ về đời sống và những việc đă qua trong ngày. Chương tŕnh của tôi chiều nay đảo lộn v́ có sự hiện diện của Phạm Du. Du thấy hai mẹ con thầm th́, chàng mỉm cười âu yếm. Tia mắt chàng lướt nhẹ trên gương mặt của Thục Trinh rồi chàng hỏi nhỏ:

-Hai mẹ con nhỏ to ǵ đó? Thục Trinh! Có quà cho...con đây!

Thục Trinh nh́n tôi rồi nh́n Du. Nó có vẻ ngạc nhiên khi thấy sự thân mật của chúng tôi. Chuyện t́nh cảm của tôi h́nh như vẫn luôn giấu kín u uẩn. Tôi nói với con:

-Bác có quà cho con. Con có thích không?

Trinh cười e thẹn, nh́n xuống đất, lí nhí câu cám ơn. Du nâng bàn tay nó lên, nhẹ nhàng đeo chiếc đồng hồ nhỏ xíu, loại đắt tiền của Thụy Sĩ. Cử chỉ của chàng ân cần, nâng niu như ngày xưa, chàng nâng cánh tay tôi trong đêm dạ vũ đầu tiên trong đời. Tôi thấy ḷng ấm lại, tôi đă từng ao ước được đi trong cánh tay dắt d́u đó suốt đời mà không toại nguyện. Có phải v́ dở dang mà mối t́nh của tôi tuyệt đẹp?

Buổi cơm chiều được dọn ra sau vườn, dưới tàng lá xanh ngắt sau nhà. Những cây hoa dại như cùng cười với tôi, nỗi vui nhẹ nhàng thầm kín. Tôi cảm thấy an ổn trong tâm hồn như tâm trạng của một thí sinh vừa giải xong bài toán.

Không mấy chốc, nhờ tài khéo léo của Du mà Thục Trinh cùng chàng thân mật, nói cười ḍn dả như đă quen nhau lâu rồi. Bóng đêm nḥe nhoẹt bao trùm, căn nhà của mẹ con tôi như ấm hẳn lên khi có tiếng Du vang vọng và tiếng cười thủy tinh của Thục Trinh. Tôi ngồi trong không khí vui vẻ của hai người, như đang bơi trong niềm hạnh phúc vô biên. Tiếng Trinh “Bác” “Bác, tiếng Du gọi “con”. Từ chữ “Bác” đến chữ “Ba” chỉ có chút âm vang cuối. Con gái tôi không gọi được tiếng Ba ơi từ nhiều năm rồi và tôi biết chắc một điều, bất cứ ai, nào dù con thơ ấu, hay đă vào tuổi trung niên, cũng đều mơ ước gọi hai tiếng Ba, Mẹ ngọt ngào măi cho đến cuối đời.

Đồng hồ thong thả gơ nhẹ ngân nga mười âm thanh thánh thót. Du nh́n đồng hồ, rồi hỏi Thục Trinh:

-Nhà có đàn Tây Ban Cầm không?

Trinh dạ rất ngoan rồi vào trong mang đàn ra. Du đón lấy, gẩy nhẹ. Chàng ngồi nghiêng trên ghế sofa, đôi mắt mơ màng vào khoảng không gian nào đó, rồi nói:

-Anh hát tặng em một bài, em thích không?

Tôi gật đầu, thấy ḿnh bơi trong âm thanh cuối của tiếng “em” chàng khẻ nói. Tôi ngồi nghe Du đàn, lắng ch́m trong âm thanh của mọi cung bậc và giọng hát của chàng vang lên êm đềm xót xa. Nhạc phẩm này tôi đă thoáng nghe qua đâu đó, là một bài thơ đă được phổ nhạc: “Bao năm rồi không gặp. Từ khi em lấy chồng. Bao kỷ niệm êm ái. Giờ trôi theo áng mây. Bao năm t́nh lận đận. Em tay bế tay bồng. Anh một ḿnh trông ngóng...Bao năm rồi không gặp. Em góa phụ bên sông...”

Bài hát dừng lại ở những âm thanh cuối, buồn tẻ như giọng hát và đôi mắt của chàng. Tôi như muốn chết lặng trong tia nh́n ai oán, xót xa đó. Tôi c̣n ǵ để cho chàng nữa đâu ngoài cuộc đời buồn phiền của một người góa phụ? Tôi sẽ làm ǵ để đáp tạ lại người t́nh xưa, người đă từng dắt d́u tôi qua những đoạn đường đời học sinh vô tư đầy tiếng chim kêu buổi sáng. Ngày đó, từng nụ cười nở rất ḍn của nhịp sống vô tư, từ bài hát Bạch Đằng Giang hùng dũng, hoặc những lúc chung vai bạn bè hợp ca bài “Hội Nghị Diên Hồng”.  “Toàn dân nghe chăng, sơn hà nguy biến...”...Chàng ngồi dưới sân khấu nhịp tay, đập chân nghe bọn tôi ca hát…Hôm nay, sau bao năm trôi nổi trong cơn băo đời nghiệt ngă, chàng lại bước vào đời tôi như một giấc mơ, mà tôi chưa bao giờ nghĩ đó là sự thật!

Thục Trinh vỗ hai bàn tay xinh đẹp, reo vui phá vỡ những bóng dáng kỷ niệm đang chập chờn hiện về trong kư ức:

-Trời ơi! Bác Du hát hay quá, mẹ nhỉ? Hôm nao tụi con tổ chức văn nghệ, bác về hát giúp cho tụi con nhé!

Du mĩm cười, đàn tiếp một bản t́nh ca. H́nh như chàng đang chờ đợi tôi nói một lời nào đó, nhưng tôi im lặng. Có giọt lệ đang vương trên đôi mi...Này, Du ơi, xin đừng gợi thêm kỷ niệm nữa. Hăy xếp lại, để trong ngăn trái tim của chúng ḿnh. Xin để cho em ngủ yên, quên đi những điều không phải mà em đă đem đến cho anh.

-Mẹ ơi! Sao mẹ khóc?

Tôi vội vàng lấy khăn giấy lau nhẹ mắt, trốn tránh tia nh́n chăm sóc của con:

-Đâu có! Bụi vương vào mắt mẹ đấy chứ!

Khi Du bắt đầu dạo bản slow của bài hát thứ ba, tôi nh́n ra mặt đường khuya. Bóng điện vàng vọt chiếu sáng cả con lộ vắng. Những đêm trên quê hương Saigon, luôn có người qua, kẻ lại, có tiếng guốc gơ nhịp, có tiếng rao hàng lănh lót, có cả khung trời kỷ niệm. Giờ đây, trên quê người, con đường về khuya mang cái lạnh hắt hiu của sương đêm,  thỉnh thoảng một chiếc chạy thoáng qua rồi mất hút. Thỉnh thoảng vọng trong đêm là tiếng c̣i xe cứu thương. Mọi người đóng kín trong khu nhà, sống chỉ biết có nhau, không quan tâm đến người hàng xóm. Chưa bao giờ, tôi nh́n thấy sự cô đơn của ḿnh hiện rơ trong giây phút đó. Du chợt ngưng đàn, hỏi:

-Ty Ty! Em t́m ǵ ngoài đường?

Tôi quay người lại, luống cuống:

-Em nhớ những con đường khuya, nơi chúng ḿnh ở ngày xưa.

Du bỏ đàn, đứng sát bên tôi. Hơi thở của chàng ấm nồng chân tóc, có mùi khói thuốc vương vương. Tôi quay lại, thấy Thục Trinh đă về pḥng riêng. Tôi nh́n chàng thật nhanh rồi cúi mặt xuống, giọng nhỏ:

-Bao giờ anh về lại trên đó?

-Mờ sáng ngày mai.

Tôi thầm th́, chỉ đủ cho ḿnh nghe. Ừ, chàng phải trở về nơi tổ ấm, có người đàn bà mang tên Phượng và đứa con bé nhỏ của chàng. Tôi vẫn là kẻ đứng ngoài cuộc đời của chàng, bởi v́ tôi là người đàn bà yếu đuối, tầm thừơng, không đủ nghị lực chống chọi với mọi khó khăn của đời sống, để chờ đợi người t́nh dấu yêu.. Du xoay mặt tôi lại:

-Em có vẽ buồn bă và ưu tư lắm. Em đang nghĩ ǵ, anh có thể chia xẻ với em chăng?

Tôi muốn nói với Du, tôi cần chàng như cần hơi thở. Tôi yêu chàng biết mấy. Tôi ước ao căn nhà của tôi có tiếng cười và giọng nói ấm áp của chàng. Tôi cần một bàn tay dắt d́u trong cuộc đời đầy nỗi đơn côi và buồn thảm của một người đàn bà, nhưng tôi nghẹn lời. 

-Tuần lễ tới đây, anh sẽ đặt lại vấn đề với Phượng, anh mong em cho anh thời gian để thu xếp mọi chuyện. Chúng ḿnh đă qua nửa đời người rồi, em c̣n phân vân ǵ nữa?

-C̣n đứa nhỏ?

Du im lặng một giây rồi thở dài:

-Biết sao bây giờ!

Tôi nghĩ đến cuộc đời của chúng tôi đă trải qua mà thêm ngậm ngùi. Tôi nhớ đến những nửa khuya, tôi lái xe một ḿnh về nhà sau buổi họp, lạnh lẽo và cô đơn. Có lần, một người bạn trai thường đeo đuổi tôi ŕ rầm:

-Tôi không biết bà mê ǵ cái nghề này mà lao đao v́ nó! Vào nghề của tôi, cũng thong dong tự do, không ai ràng buộc, có khác ǵ nghề của bà?

Hơn một lần, Th́n đă hỏi tôi điều đó. Tôi nh́n chiếc xe đời mới, bóng lộn, bộ âu phục đắt tiền của Th́n rồi suy nghĩ. Vợ của Th́n mất sau một tai nạn xe cộ, đứa con trai duy nhất vào đại học, Th́n kiên nhẫn theo đuổi tôi, âm thầm và lịch sự. Có lần, tôi ngă sốt mê man, khi tỉnh dậy, thấy Thục Trinh khóc sướt mướt bên giường. Tôi xót xa nghĩ đến cái chết là sự ngăn cách, chia ĺa. Mỗi người chỉ có một đời để sống, tại sao tôi cứ ôm ấp nỗi buồn? Lần đó, tôi đă nghĩ đến Th́n, nhưng khi khỏi bệnh, tôi lại phân vân. Đă hai lần tôi bước vào ngưỡng cửa hôn nhân không có t́nh yêu v́ yếu đuối, bây giờ, tuổi đời đă lớn, suy nghĩ chín chắn hơn xưa, tại sao lại lao thân vào một cuộc hôn nhân khác, cũng không v́ t́nh yêu, mà v́ không chống lại được sự cô đơn?

Tôi hỏi Du:

-Anh đi chuyến bay mấy giờ?

-Hai giờ sáng.

-Bao giờ anh trở lại?

-Tuần sau.

Tôi biết rằng, cho dù không nói ra, nhưng Du vẫn biết trong ḷng tôi, chàng luôn có một chỗ đứng miên viễn. Đột nhiên, Du nắm tay tôi:

-Ty Ty. Em phải xác nhận một điều, là em cho phép anh...tiến hành vấn đề của chúng ḿnh.

Tôi nín lặng. Tôi nghĩ đến người đàn bà đó đang chờ đợi chàng về, trong ch́êc giường ấm áp, có đôi bàn tay trẻ con níu lấy khuôn mặt chàng. Dù muốn dù không, tôi chính là nguyên nhân của sự tan vỡ này. Giá như không gặp lại tôi, chưa chắc ǵ Du đă có ư định chia tay với Phượng:

-Du ạ. Anh đă suy nghĩ kỷ?

Du gật đầu giọng quả quyết.

-Nếu em bằng ḷng, anh xúc tiến sự việc, dù phải chịu nhiều thiệt tḥi về tài chánh. Ngày qua đây chỉ có hai bàn tay trắng, bây giờ có trắng tay là chuyện không đáng lo, miễn là ta có nhau trong suốt cuộc đời c̣n lại. Dù sao, chúng ta có cùng chung lư tưởng, một quá khứ ...

Hơn ai hết tôi là người hiểu Du và Du cũng là người hiểu tôi rất nhiều. Chúng tôi có cùng chung một lư tưởng, chúng tôi sẽ trở thành là đôi bạn t́nh và cũng là bạn tri kỷ, đời này làm sao có cuộc hôn nhân toàn bích như vậy? Tại sao tôi không gật đầu?

Tôi cúi gầm mặt xuống, nh́n bàn tay thon nhỏ của ḿnh đang nằm gọn trong bàn tay chàng, tôi rút nhanh tay ra:

-Em sợ quá. Thật t́nh em chẳng bao giờ nghĩ đến giây phút này, trường hợp khó xử như hôm nay. Dù sao, anh đă có một gia đ́nh, c̣n em, đă lở dở một đời, em không biết phải trả lời sao với anh. Dĩ nhiên, có anh bên cạnh suốt cuộc đời là điều mà em ước mong...

Du cười thật tươi:

-Em, anh chỉ mong được nghe câu nói đó, điều này chứng tỏ anh không lầm, em luôn dành một chỗ đứng cho anh, em chờ anh nhé?

Một lần nữa, tôi để yên bàn tay ḿnh nằm trong tay cố nhân. Tôi nh́n đồng hồ để thảng thốt nhận ra rằng, đă đến giờ phải đưa chàng ra phi trường:

-Đến giờ rồi, Trinh sẽ đưa anh đi.

-Sao em không đưa anh?

Tôi lắc đầu:

-Em sợ nhất trong cuộc đời là đưa tiễn, nhất là với anh..Thôi, anh cho phép Thục Trinh đưa anh đi nhé.

Du không được vui:

-Mỗi phút được gần em, là giúp cho anh sống lại dĩ vảng của bao nhiêu năm cũ, em nở ḷng nào để anh ra phi trường...một ḿnh!

Tôi lấy lại bản tính cương quyết của ḿnh:

-Thôi, để Trinh đưa anh đi, tiện hơn.

Tôi vào pḥng gọi Thục Trinh sửa soạn đưa chàng đi, ḷng tôi xốn xang, bồi hồi. Tôi biết rằng, chàng sẽ trở lại, nhưng h́nh như trong ḷng tôi có điều bất ổn. Tôi làm đúng hay sai?

 Khi cửa xe đóng lại, tiếng động cơ xa dần, tôi ngồi thầm lặng trong ḷng ghế với mùi khói thuốc vương vấn và đôi mắt trách móc của Du. Một tiếng đồng hồ sau, Thục Trinh trở về, giọng nói nhẹ nhàng:

-Mẹ giận bác Du hả? Sao mẹ không đưa Bác ra phi trường?

Tôi hỏi nó, giọng hờ hửng:

-Bác nói với con như vậy hả?

Nó gật đầu:

-Bác nói Mẹ dạo này thay đổi nhiều quá, không như ngày xưa...

Tôi ph́ cười, bảo con đi ngủ, rồi vào pḥng của ḿnh. Mở ngọn đèn ngủ, tôi đặt một băng nhạc mới vào máy hát rồi vào pḥng tắm.      

Tôi có thói quen tắm thật khuya, sau những giây phút suy tư với những tập bản thảo, dài, ngắn và đọc thư tâm sự của đọc giả. Những giọt nước ấm bao phủ thân thể, tôi thấy đầu óc thật trong sáng khi nghĩ đến Du giờ này đang ngồi trên chuyến bay, rồi tôi tưởng tượng đến tổ ấm của chàng. Trí óc tôi trôi nổi, bềnh bồng đến bóng dáng của Phượng. Người đàn bà đó đă có trong tay một người chồng tốt, nhưng v́ không cùng lư tưởng nên đă không tương hợp. Hạnh phúc chàng không có, v́ định mệnh khắc nghiệt đă đưa tôi gặp lại chàng.

Tôi rời bồn tắm, mở ngọn đèn nhỏ, để nh́n thấy bóng ḿnh lẻ loi trên vách tường. Chiếc bóng thật gần với tôi bao nhiêu năm nay...Ngôi pḥng ngủ gọn gàng với sự sắp xếp của Thục Trinh, giúp tôi có giấc ngủ thoải mái nhiều năm qua, bỗng dưng hôm nay sao trống trải quá. Tôi nh́n chiếc gối của ḿnh cô đơn trên mặt nệm, tôi nh́n chiếc mền xanh xếp ngay ngắn, tôi nh́n khung ảnh của ḿnh nằm trên đầu giường. Tôi nh́n tới, nh́n lui, rồi tưởng tượng đến tương lai không xa, giường này sẽ có hai chiếc gối, khung h́nh sẽ được thay đổi, có nụ cười ấm áp của Phạm Du. Tôi sẽ thay mền màu hồng, sẽ thay màn cửa...Tất cả sẽ rực rở xinh tươi như cô dâu trong đêm hợp cẩn. Tôi thiếp đi trong gịng nhạc dịu dàng của một bản t́nh ca: “Ḷng ngỡ đă quên đi, sao t́nh vẫn hiện về. T́nh ngỡ sóng xa đưa, sao t́nh vẫn quanh đây. Ôi, trái tim muộn phiền, như từng cơn nước đọng. Người ngỡ đă xa ta, nhưng người đă lại về. T́nh ngỡ sóng xa đưa, nhưng t́nh vẫn đam mê..”.

Trong giấc ngủ tôi mơ thấy nhiều điều, có khi tôi thấy ḿnh quỳ trước tượng Đức Mẹ gửi những lời cầu xin trong nước mắt. Có khi tôi thấy ḿnh mặc áo cưới, cười ḍn trong ṿng tay Du khai hay đứa quay cuồng trong nhịp điệu Paso và tiếng nổ từng chai rượu champagne. Nhưng giữa những khuôn mặt bằng hữu, tôi bỗng thấy đôi mắt đen ngơ ngác của bé gái lên hai, đưa tay lên vẫy gọi Du. Tôi thấy Du ngưng lại, rồi vừa đi, vừa ngoảnh mặt. Trời ơi, tại sao tôi không có giấc ngủ an b́nh như ngày chưa tái ngộ cố nhân?

Sáng hôm sau, chưa rời khỏi giường, tôi đă nhận điện thọai của Du, giọng chàng ấm nồng lời han hỏi. Tôi trả lời, mắt để trên đôi chim sẻ đang véo von trên cành cây qua khung cửa sổ. Những chùm lá xanh lay động bắt đầu một ngày đẹp trời, không có những tia nắng chói chang. Mây xanh từng cụm trôi lang thang, báo hiệu mùa Hè sắp tàn để nhường cho mùa Thu đang đến. Những chiếc lá xanh rồi sẽ thẩm màu hơn, sân nhà lần lượt không c̣n bầy chim sẽ ríu rít gọi đàn buổi sáng. Rồi sẽ có một đàn chim đen xấu xí đi từng bầy như trẩy hội trên cành Pecan, báo hiệu cho một mùa Đông lạnh lẽo, với những cành cây khô trụi lá như đời một con người.

-Em có khỏe không, Ty Ty?

-Em sẽ làm ǵ trong ngày hôm nay?

Và câu cuối cùng, Du nói thật khẻ:

-Anh nhớ em, Ty Ty.

 Những câu hỏi thật lẩm cẩm của những kẻ yêu nhau, như tuổi học tṛ vụng về trong những lúc hẹn ḥ, rồi câu trả lời cũng vu vơ không chủ đề. Bây giờ, Du đang cho tôi sống lại cảm giác mơ hồ của bao nhiêu năm cũ, trôi lảng đảng trong trí óc nửa đời người.

          (c̣n tiếp)