Tam Thanh

 

 

 

ĐỐC HÀ

 

 

(Tiếp theo kỳ trước)

Trên đường nắng chói từ trại sĩ quan lên thư viện vào lúc gần trưa, tôi gặp thiết tá Mốt, quản lư quân y viện kiêm chỉ huy trưởng trung tâm hồi lực, đang đứng nói chuyện với đại úy Nhiên, trưởng pḥng nhân viên và tâm lư chiến, nùi thuốc lá thơm Jasmine ngào ngạt chung quanh.

Thiếu tá Mốt cười xă giao:

-  Bác sĩ!

-  Thiếu tá.

- Tuần tới phái đoàn Cục Quân Y ra thăm viếng, bác sĩ nhớ dự buổi tiếp tân  Nha Trang Hotel nhé!

-  Vâng để tôi xem.

Rồi tôi bỏ đi.  Ngay từ ngày thuyên chuyển về quân y viện Nguyễn Huệ từ Đại Đội 21 Lựa Thương, tôi vẫn giữ khoảng cách với thiếu tá Mốt, chẳng có dịp làm quen với ông nhiều.  Nghe nói ông là cựu quân nhân Pḥng Nh́ thời Pháp, nên với kinh nghiệm mật thám quá khứ, ông trị nhân viên rất hay, gây không khí căng thẳng kiểm soát rất tài, không người thuộc quyền nào qua được mắt ông . . . Tôi nhớ thoáng có nghe một vài lần x́ xầm nhân viên nào đi phép hay đi công tác Sài G̣n đều được ông nhờ mua giùm khi tút lá thơm, khi chai rượu . . . và có tật hay quên bồi hoàn. Và một vài chuyện lặt vặt tôi không để ư.

Vào tới thư viện, không khí dịu mát, tôi kéo ghế ngồi.  Phía trước mặt Đốc Hà, ở trần, mặc quần dài vàng, đang ôm đàn ghi-ta so giây.

Tôi gợi chuyện:

-  Sao toa có đi dự tiệc đón Cục không?

-  Không đóng góp c̣n khuya mới đi, huống chi phải nộp bạc!

-  Quân y viện không có quỹ đen hay sao mà bắt y sĩ phải đóng phần, nhảm quá!        

-  Hơi đâu mà toa thắc mắc, mất thời giờ!  Cục to hay cục nhỏ cũng đừng ḥng đớp tiền của moa!

-  Ngoài tiếng so giây đàn ra, không khí thư viện yên lặng.  Tôi nh́n về phía pḥng trực, thấy băng keo vải dán trên mấy khe hở.  Quả bác sĩ Phát có mắt quan sát thật.

Tôi hỏi:

-  Toa mới đi Qui Nhơn về đấy à?

-  Ờ moa ra ngoài ấy bốc mộ bà cụ.

-  Rồi để cụ ở đâu?

-  Phan Rang.

- Nghe nói có chuyện gây chiến hả?

Đốc Hà cười ḍn:

-  Ha!  Có ǵ đâu!  Moa xuống phi trường Qui Nhơn mặc đồ nhà binh với cái jacket, nhưng không đeo lon.  Hai thằng quân cảnh chặn moa lại hỏi giấy tờ, giọng hạch sách, phách lối.  Moa đă thấy khó chịu rồi, nói tử tế tụi nó không nghe.  Moa liền gạt chân hai thằng té hết.  Moa tước súng, bỏ đạn ném ra rồi mới ra xe. Đi được một quăng đă có xe tuần tiểu dượt theo, cả quân cảnh hỗn hợp Mỹ, Đại Hàn nữa. Moa phóng như bay vào quân y viện và bảo tụi gác chặn cửa. Mấy xe quân cảnh chỉa súng vào quân y viện. Anh Minh, chỉ huy phó, đích thân ra can thiệp, tụi nó mới tan hàng. Moa biết tụi nó ŕnh moa ở phi trường kiếm cách trả thù. Nhưng hôm về, moa đi máy bay quân sự tản thương nên các cu cậu chờ công cốc!  Ha!  Ba cái thằng ǵ đâu, dễ ghét!  Giá không bận việc, moa c̣n chơi tụi nó vài chầu nữa!

Vừa lúc đó, một thiếu tá Bộ Chỉ Huy 5 Tiếp Vận đẩy cửa bước vào.

Đốc Hà giới thiệu:

-  Ê toa, anh Thi, bạn moa từ hồi nhỏ.

Tôi đứng lên bắt tay thiếu tá Thi. Tôi biết mặt ông từ hồi tôi c̣n ở Đại Đội Lựa Thương đi họp tiếp vận, nhưng chưa có dịp nói chuyện.

Đốc Hà rủ tôi:

-  Cuối tuần này toa đi đảo với tụi này cho vui.

Thiếu tá Thi thêm:

-  Bác sĩ đi đi th́ vui lắm.

-  Dạ, thôi cám ơn.  Tôi kẹt "tả chấm".  Để ba khác.

"Tả chấm" là tiếng lóng, xuất phát từ tiếng Tầu, trong giới y sĩ muốn nói chích thuốc, làm pḥng mạch.  Một trong những thú vui của dân Nha Trang là đi thuyền hay tàu ra mấy ḥn đảo gần bớ picnic. Trong giới quân nhân, mang theo vài quả lựu đạn ném cá là có bữa ăn trưa tươi bổ, ngon lành, kèm theo với những món raụ mắm, bánh tráng mang sẵn. Tầu th́ của dân chài Xóm Bóng hay bên Hải Quân. Phe nữ hoặc gồm nữ sinh hay các em dân chính chịu chơi đi tháp tùng qua một ngày cuối tuần vui vẻ. Đôi khi c̣n mặc đồ tắm nhẩy đầm nữa.

Đốc Hà có súng săn dưới nước.  Với tài bơi và lặn của y, kỳ nào cũng có món đồ biển ngon, khi được cá mú, khi tôm hùm.  Đó là tôi nghe kể lại, chứ chưa đích thân đi chơi với y bao giờ.

Sau khi từ chối vụ đi biển, tôi chào thiếu tá Thi ra về ăn cơm trưa. Trời nắng chói chang và may có gió biển nên không nóng lắm. Trên lề đường, mấy cô nữ sinh rảo bước tay cắp cập, tay giữ nón, hai tà áo trắng bay lộng trước gió.

Tôi vừa dựng chiếc Lambretta vào góc nhà th́ nghe tiếng phùn phụt của chiếc Vespa Sprint trườn tới.  Bác sĩ Phát vẫy tôi lại:

-  Ê có tin toa ơi!

-  Chuyện ǵ đó?  Hăy vào nhà đă.

-  Thôi ta c̣n về ăn cơm trưa ..

-  Th́ nói đi.

-  Mới có danh sách lên "thái tí".  Cả quân y viện chỉ có đại úy Nhiên thôi.

-  Thế c̣n Đốc Hà?

-  Chắc lọt sổ.

-  Có danh sách phụ không?

-  Không.

-  Kỳ vậy?  Mà tin ở đâu đó?

- Phối kiểm cả Tổng Tham Mưu lẫn Tổng Cục Tiếp Vận.  Mà đừng nói lại đấy nhé!  Thôi moa về.

Tôi c̣n tần ngần, thắc mắc sao Đốc Hà chưa được thăng.  Đa số y khoa khóa 1964 đều mang lon thiếu tá, c̣n mấy kẻ lẹ mồm nhanh tay đă đeo hai mai bạc rồi.  Tôi là quân y trưng tập, chẳng cổ, không cánh, không thuộc thành phần COCC (con ông cháu cha) mà c̣n đeo mai bạc cả năm rồi, trong khi Đốc Hà vừa quân y thực thụ, vừa nội trú, sao chưa được đề nghị? Chắc phiếu b́nh điểm không khá v́ hạnh kiểm hơn là v́ chuyên môn chăng? Vậy mà tất cả y sĩ quân y viện, ai cũng đoán thế nào kỳ thăng lon này cũng có Đốc Hà đứng đầu danh sách. Một tin không vui. Thế nào Đốc Hà cũng nổi giận v́ y dư thâm niên. Có lên thiếu tá thời đối với y như điều chỉnh cấp bậc thôi, chứ chẳng thăng chức, thăng cấp ǵ ráo, v́ y dư biết đă thừa điều kiện.

Trong khi đó, Đại úy Nhiên bên hành chánh, lại dính thiếu tá. Thâm niên chẳng bao nhiêu tôi không được rơ, nhưng cũng có thể theo cấp số chức vụ trưởng pḥng nhân viên và tâm lư chiến. Tân thiếu tá Nhiên khoảng ngoài ba mươi, người trắng trẻo, nhanh nhẹn, miệng lưỡi, gầy gầy, cổ lộ hầu. Ông có mỹ danh "Nhiên Tango" v́ nhảy điệu này rất vi vút, rất nhiển. Ông lập gia đ́nh với một bà đă có một đời chồng và một cô con gái riêng, cô Lan, cỡ mười sáu, mười bảy tuổi, thuộc đợt sóng mới.  Đốc Hà có một vài lần đi nhảy chung với gia đ́nh ông bà Nhiên và cô Lan, trong những dịp Bộ Chỉ Huy 5 tiếp vận tổ chức dạ vũ.  Cô Lan người hơi thấp, nhưng có da có thịt, khỏe mạnh, nẩy nở, rất tự nhiên, dễ thương, hay mặc mini-jupe và thường gọi các y sĩ độc thân là chú, xưng em ngọt sớt.  Nghe nói lâu lâu đại úy Nhiên cũng như Thiếu tá quản lư có leo lên lầu y sĩ độc thân rút x́ với Đốc Hà cho vui. Theo chỗ tôi biết, sự liên lạc giữa Đốc Hà với gia đ́nh Đại úy Nhiên chỉ ở mức xă giao cho vui vẻ mà thôi. C̣n tâm t́nh bên trong ra sao không rơ.  Riêng cô Lan cũng thương chú Hà lắm.

Chiều đó, có anh Tài, người giới thiệu thuốc của hăng Roussel ghé pḥng mạch. Thường thường, khoảng sáu tuần anh tới Nha Trang một lần.

Xong công việc, buổi tối, tụi tôi hay rủ nhau đi ăn, bữa tại Dân Thiên, Đông Thành hay Đồng Khánh, bữa Quán số một ăn thịt ḅ bảy món, khi lại cơm tây ở Fregate. Anh kể chuyện Sài G̣n, tôi chuyện Nha Trang.

Anh Tài hỏi:

-  Này ông ơi, sao bác sĩ Hà dùng Binoctal dữ vậy?

-  Ờ, y bị chứng mất ngủ từ lâu rồi.

- Bao nhiêu Binoctal thuốc mẫu đưa cho ông ấy hết mà ông ấy c̣n đ̣i thêm.

- Chắc y lờn thuốc rồi.  Có lần chính mắt tôi thấy hắn nốc bốn hay năm viên một lúc trước khi đi ngủ.

- Ghiền chết! Chứ như vậy th́ cũng không thọ đâu! Mà sao, cách có hơn một tháng, tôi gặp lại trông ông ấy sa sút rơ ràng . . .

Vừa lúc đó dược sĩ Tự vào quán Bảy Mập. Anh thuộc quân dược nhưng lại biệt phái qua Bộ Chỉ Huy 5 tiếp vận. Người cùng quê với Đốc Hà và tự xung phong làm hộ vệ viên cho y. Mỗi khi Đốc Hà ra khỏi quân y viện là có dược sĩ Tự, nếu không cầm tay lái xe th́ cũng cầm súng ngồi bên. Đốc Hà được dược sĩ coi như thần tượng.  Và nghe đồn dược sĩ, tuy trông cao lớn, cường tráng, nhanh nhẹn, nhưng h́nh như lại bị bệnh con mắt, và nay mai có thể ra hội đồng y khoa phân loại giải ngũ.

Dược sĩ Tự và tôi biết sơ mặt nhau v́ đi ra đi vào thường ở quân y viện, nên nh́n nhau như không quen v́ chưa có dịp giới thiệu. Anh đi với dược sĩ Thoát, chỉ huy trưởng kho y dược, mà kho thuốc tọa lạc ngay phía ngoài cổng quân y viện. Dược sĩ Thoát là anh ruột của bác sĩ Sĩ cùng khóa với tôi. Anh coi kho thuốc này với tôi có đôi chút ân oán giang hồ nên chỉ vẫy tay chào sơ nhau.

Tôi đặt ly la-ve xuống bàn:

- Anh Tài, có biết ai đó không?

-  Tôi biết ông ấy là dược sĩ nhưng không biết tên . . .

Rồi như sực nhớ một chuyện ǵ, anh vội nói:

-  À, hôm qua tôi có gặp bác sĩ Nhàn bên trường Đồng đế. Ông có kể xếp Hà gây rối ở buổi tiếp tân nơi nhà ông ấy . . .

-  Tôi cũng có nghe sơ.

- Sao hôm đó ông không đi dự à? 

 -  Tôi bị kẹt trực.

-  Bác sĩ Nhàn kể tới lúc đang nhảy vui, hễ cứ nháy đèn là đổi Partenaire, có anh Tây nhà đèn bạn ông ấy lại giằng bà bác sĩ Linh đang nhảy với xếp Hà. Xếp giận, có ly rượu gần đó hất luôn vào mặt anh kia, c̣n đ̣i lôi ra ngoài đánh nữa. Bác sĩ Nhàn kêu trời giàn xếp măi mới ổn.

*

**

Sáng hôm đó, trên đường từ pḥng mạch của tôi về quân y viện Nguyễn Huệ, tôi đang thắc mắc về vụ tới thăm của bà vợ Đại úy Hằng, thuộc Trung tân II tuyển mộ nhập ngũ. Thiếu phụ này khoảng ngoài ba mươi, gốc Huế, người có da có thịt, trắng, gọn gàng, lịch thiệp, nuột nà trong bộ tơ Hà Đông, áo quần đồng màu, có một giọng nói thanh thoát, quyến rũ, rất dễ thương. Tôi có dịp gặp bà đi phố một vài lần, nhưng chưa quen. Có người kể lại là bà đă có năm, sáu con, thật chẳng ai ngờ nổi khi nh́n dáng có eo, đài các, nhanh nhẹn của bà.

Giờ đây tôi có nghe Đại úy Hằng gặp chuyện rắc rối ở đơn vị, đâu như liên quan đến vụ tiền nong. Và như Ủy viên chính phủ Luyện đang thụ lư hay duyệt hồ sơ. Tôi biết ông ủy viên này trong một vài lần gặp gỡ sơ sơ qua người bạn đang làm dự thẩm ṭa Khánh Ḥa, người mà tôi thường gọi là Ṭa Vũ. Có thể bà Hằng muốn nhờ tôi móc nối với ông ủy viên chăng? Người nổi tiếng hảo đàn bà. Tôi không thể giúp bà v́ lẽ hiển nhiên là tôi không biết nội vụ và không quen cả hai bên để tự nguyện dấn thân. Đầu đuôi cũng chỉ là chuyện vơ đoán mà thôi.

Câu chuyện trên c̣n giăng mắc trong đầu khi tôi bước vào trại bệnh. Chưa kịp ngồi xuống ghế trong văn pḥng th́ Thượng sĩ Toàn, y tá trưởng trại, đă chạy ùa vào, đóng cửa lại:

-  Lại có chuyện rồi thầy ơi!

-  Chuyện ǵ vậy?  Chuyện Đốc Hà hả?

-  Sao thầy biết?

-  Tôi đoán vậy thôi, chứ thực hư ra sao?

-  Cả pḥng mổ biết từ chiều hôm qua . . .

 -  Vắn tắt đi.

Chiều hôm qua, không hiểu lư do ǵ, tân Thiếu tá hành chánh Nhiên lại lảng vảng ở pḥng thư viện.  Cặp lon mai bạc mới toanh sáng choáng.  Lúc đó vào giờ tan sở rồi, chỉ c̣n toán y tá trực pḥng mổ ở lại.

Thượng sĩ Mùi nghe có tiếng ở thư viện, kế ngay khu giải phẫu. Ông vội chạy qua xem và dội ra liền v́ thấy Đốc Hà tay cầm súng ngắn chỉ mặt Thiếu tá Nhiên la lối dữ dội. Mày tao ầm ầm. Nào không đáng mặt thiếu tá.  Thành tích ǵ mà được thăng cấp, đeo lon mà không biết liêm sĩ, hổ thẹn . .

Rồi dưới họng súng, Đốc Hà ép Thiếu tá Nhiên lột lon ra. Với báng súng y giả cặp lon bẹp dúm rồi hất xuống đất, mặt thiếu tá Nhiên trắng bệch v́ giận hơn là v́ sợ, giọng ông b́nh tĩnh, ôn ḥa, đối đáp mạch lạc.

Như chưa hạ cơn tức, Đốc Hà c̣n bắt thiếu tá Nhiên lột bộ đồ quân phục màu xanh ra v́ ông không đủ tư cách xứng đáng với ngành quân y và quân lực. Ông phải giải ngũ để đỡ ô nhục ngành . . .

Cuối cùng y tha Thiếu tá Nhiên về trong bộ quần lót và áo thung, sau khi bắt ông nầy hầu một bàn cờ tướng, trong đó đi quân bằng mũi súng lục. 

Thượng sĩ Toàn kể xong tơi đó lắc đầu.

- Ớn quá! Trước kia thầy ấy đụng đơn vị bạn, bây giờ lại quay về cơ hữu! Tội nghiệp Thiếu tá Nhiên.  Cũng v́ vụ lon lá. Không biết thiếu tá có bỏ qua hay không? Ông ấy dân chơi, người tự ái lắm, và nghe đâu cũng có vơ ǵ đó?

-  Đốc Hà c̣n hỏi tội thêm ai nữa không?

- Không. Có sẽ báo cáo thầy liền. À, ông thầy ơi, chắc cho Chuẩn úy Tú xuất viện đi. Ông ấy hết bệnh rồi và phá quá!

-  Ờ, để tôi coi.

Tôi suy nghĩ về hành động của Đốc Hà đối với thiếu tá Nhiên, quả thật bất thường giữa hai người quen biết nhau. Thay v́ mừng thiếu tá Nhiên mới thăng quan tiến chức th́ y lại hạ nhục ông một cách quá lố, không tiền khoáng hậu, dưới họng súng đe dọa . . . Bằng cách này hay cách khác, Thiếu tá Nhiên chắc thế nào cũng rửa hận, v́ tôi biết tánh ông tuy hiền lành, vui vẻ, dễ dăi, thích ḥa hợp, chịu chơi, nhưng rất tự trọng . . . Chưa thể vơ đoán chuyện ǵ sẽ xảy ra, nhưng Đốc Hà thế nào cũng gặp trở ngại hay khó khăn nơi người tạm nhịn dưới súng  đe dọa.  Phải có một lư do quan trọng nào đó xui khiến Đốc Hà hành động như vậy, một lư do mà tôi chỉ lờ mờ phỏng đoán liên quan tới vụ không lên lon của y, chớ không th́ đầu óc y quá lệch lạc, bệnh hoạn tới mức độ nguy hiểm thúc đẩy y làm những chuyện quái dị, gây hoang mang và sợ hăi cho mọi người v́ không biết ai là nạn nhân kế tiếp. Và chắc chắn như vậy th́ Đốc Hà hết thuốc trị. Bao nhiêu hũ Penicilline chẳng có công hiệu ǵ căn bệnh của y. Tới đây, tôi lại nhớ bác sĩ Trần có kể lại một chi tiết mà anh ấy cũng như tôi đều bỏ qua, không để ư hay thắc mắc: khi chơi kéo tay nhau với Đốc Hà, anh thấy y như có hạch ở khuỷu tay. Triệu chứng này xuất phát ở nhiều bệnh, trong đó có bệnh liên quan tới thần kinh hệ, ở giai đoạn hai . . .

Đốc Hà vẫn tỉnh táo, minh mẫn. Gần đây sức khỏe của y như hơi sút kém. Dù trời mát hay nóng nực giữa trưa, lúc nào y cũng mặc cái áo choàng để dễ che khẩu súng y luôn đeo bên hông. Y ít xuất hiện ở ngoài phố hay tiệm ăn. Mỗi lần ra khỏi quân y viện đều đi xe Jeep do dược sĩ tự lái và bác sĩ Phiêu ngồi bên. Đi đi về về bất tử, không có giờ nhất định, nên không thể ai theo dơi được. Tính đa nghi và ư nghĩ ám ảnh có người theo sát hại luôn luôn lởn vởn trong đầu óc cũng như hành vi của y, như bác sĩ Phiêu xác nhận sau này.

Khám bệnh và viết hồ sơ xong, tôi ghé trại bác sĩ Phát để t́m hiểu thêm nội vụ, nhưng anh không có ở đó. Tới chiều tối, khi làm xong pḥng mạch, lúc qua đường Độc Lập, tôi mới thấy anh đang đứng ở nhà thuốc của bà xă.  Bác sĩ Phát vẫy tôi lại:

-  Sao về trễ vậy?               

-  Có bệnh ăn cá ngừ bị trúng, dị ứng tùm lum nên chích tưng bừng chờ bớt mới về.

-  Nghe tin chưa?

- Rồi nhưng chưa biết căn nguyên. Ngoài anh ra c̣n ai biết được?

-  Đúng!

- Con người biết quá nhiều nói đi chứ!

Bác sĩ Phát ph́ phà hơi Salem rồi mới kể:

- Y đ̣i coi sổ thăng thưởng. Pḥng nhân viên bảo hồ sơ mật, không được coi. Y gặp Phùng Há rồi cuối cùng cũng được thỏa măn. Nhưng tính đa nghi vẫn c̣n. Y có một tên đàn em ở Tổng Tham Mưu. Tôi tin lọt tới tai y là một trong những lư do y không được thăng cấp v́ có gián đoạn công vụ, trùng với thời gian y về Phan Rang nghỉ phẻ. Và chắc không ai khác hơn Thiếu tá Nhiên ghi hồ sơ cá nhân như vậy . . .

-  Thế c̣n hồ sơ ở quân y viện?

-  Dĩ nhiên khác hồ sơ ở Tổng Tham Mưu.  Toa ngây thơ bỏ mẹ.

-  ờ . . . tối thiệt. Thảo nào mà y hành Thiếu tá Nhiên quá trời!

Tôi hỏi Phát:

- Này, toa có biết bà Đại Úy Hằng . . .

- Vợ chỉ huy trưởng cũ của moa đấy!  Sao?

- Moa chẳng quen mà sáng nay bà ấy tới pḥng mạch . . .

-  Thăm toa hay thăm bệnh?

-  Bệnh tật ǵ đâu?

-  Bộ muốn nắn gị ṃ cẳng hay sao?

-  Bậy nào.

-  Chồng ở ấp mà thăm toa có chuyện ǵ?

-  Chỉ tới chơi.

-  Khơi khơi à?

-  Moa cũng không biết nữa.

Phát cười:

-  Toa hỏi th́ moa nói, không lại mất tiếng của moa là người biết nhiều. Bà ấy cũng tới gặp moa rồi.

- Vậy sao?

- Bà ấy muốn moa lo giùm vụ chồng bà ấy với ủy viên chánh phủ Luyện. Moa chỉ biết tên này sơ đâu dám nhận.  Hắn lại tưởng ḿnh ăn hút ǵ c̣n mệt nữa, cũng tội. Moa với Đại Úy Hằng là chỗ quen biết . .

Quả như lời tôi đoán, người thiếu phụ với dáng hấp dẫn, muốn tôi giới thiệu bà với ủy viên Luyện, hoặc thẳng, hoặc qua ṭa Vũ.  Nếu bà biết tánh tôi chơi với bạn không bao giờ lợi dụng chức vụ, thời chắc bà chẳng tốn thời giờ làm quen.  Thân cô, một nách năm sáu đứa con, chồng ở tù, kể thật đáng tội nghiệp.

Trước khi tôi về, bác sĩ Phát c̣n cho tôi hay thêm một tin về Đốc Hà: người t́nh Sâm hột vịt lộn biệt tăm, không t́m ra tung tích. Nhưng mới đây, bác sĩ Phát được tin mật báo bà mẹ cô Sâm có tới tiệm vàng mà anh quen mua một chiếc lắc nhỏ quà cho trẻ sơ sanh.  Có khắc tên, như tên con gái.

Hết Chương 2

(C̣n tiếp)