Rượu Ơi! Ta Xin Chào Mi


Trần Thanh Tùng

(Tạp Chí Xây Dựng – Năm Thứ 32 – Số 813 – phát hành ngày 13-6-2015 tại HoustonTexas)

 

       "Chung rượu miếng trầu là đầu câu chuyện". Đó là truyền thống từ ngàn xưa ông bà để lại, thể hiện tục lệ giao tiếp trong dân gian vào những dịp tết nhất lễ lạc, cưới hỏi, đầy tháng, thôi nôi. v..v. Thời đó chỉ có rượu tự nấu, tự chế biến bằng các loại ngũ cốc nông sản, chứ chưa có bia bọt như bây giờ.

Tôi sinh ra và lớn lên ở làng Vĩnh Trạch Bạc Liêu. Tiếng Khmer gọi là Vĩnh Trạch là Om-Trà-Nỏ, c̣n tiếng Triều Châu gọi Bạc Liêu là Ḅ-Léo. Có lẽ do đất lành chim đậu, (chim không đậu th́... nhậu chim luôn) cho nên Bạc Liêu có rất đông người Triều Châu và Khmer đến khai hoang lập nghiệp. Khi tôi vừa lớn lên th́ đă nghe hai câu vè truyền tụng là:

 "Bạc Liêu nắng bụi mưa śnh.

 Dưới sông cá chốt trên bờ Triều Châu"

Sau nầy mới hiểu là hai câu đó ám chỉ người Triều Châu cư ngụ ở Bạc Liêu rất nhiều. C̣n cá chốt th́ ôi thôi, bốn phương tám hướng nhiều vô số kể. Cá chốt mà đem kho sả, mặn mặn cay cay sệt sệt, chấm bồn bồn ăn với cơm nóng vào những chiều mùa đông mưa tầm tă th́ bảo đảm là không có loại cá nào cạnh tranh nổi.

Người Khmer ở Bạc Liêu cũng đông, nhưng họ sống tản mác ở vùng ven nên không có những sinh hoạt xôm tụ, nổi đ́nh đám như người Triều Châu. Người Triều Châu lập những ban nhạc Tùa Lào Cấu, gánh hát Dù Kê, đội múa lân để phục vụ trong dịp têt nhất, lễ lạc, cúng đ́nh. 

V́ tết Trung Hoa và tết Ta cùng một lịch nên tôi được dịp nhập bọn vào đội lân với đám trẻ Triều Châu. Tập đánh trống, đánh chặp chả đánh phèng la. Từ từ được lên chức làm Ông Địa, cầm quạt phe phẩy kiếm ĺ x́ mua pháo đốt cho vui chưa được cầm đầu lân để múa. V́ múa phải có sức khỏe và tập luyện rất công phu, phải biết chút ít vơ thuật để nhào lộn, nhảy bậc, trèo cây nêu.

Riêng người Khmer th́ ăn tết (nếu tôi nhớ không lầm th́ là vào tháng Tư). Ḿnh gọi là tết nhưng người Khmer gọi là lễ Mừng Tuổi Mới. "Chol-Snam-Thmây". Họ tổ chức hội đua thuyền, mặc áo quần chim c̣ sặc sỡ, quấn khăn đỏ trên đầu. Mỗi chiếc thuyền có vài chục trai tráng lực lưỡng và một anh tài công, hai tay cầm hai dùi trống, khí thế hùng dũng như trống trận Mê Linh. Mỗi tiếng trống là một nhịp dằm bơi. Khi thuyền gần tới mức ăn thua th́ nhịp trống càng thúc nhanh, những cánh tay gân guốc đẩy đưa mái dằm thoăn thoát. Chiếc thuyền lao vút như bay trên mặt nước, tạo cảm giác vừa hồi họp vừa hứng thú ngoạn mục cho người đua lẫn người xem đứng dọc hai bên bờ sông nô nức vỗ tay ḥ reo cổ vũ.

Sau lễ hội đua thuyền th́ họ tập trung về các chùa chiền để cúng bái, nhậu nhẹt và sinh hoạt văn nghệ. Một trong những bộ môn truyền thống của người Khmer là điệu múa "Lâm-Thol". Vũ điệu nầy mang tính chất hợp quần, chứ không cá thể như Tango, Bolero của phương tây.

Đặc điểm dễ thương của điệu Lâm-Thol là không cần múa may quay cuồng nhiều nhưng vẫn ẻo lả bay bướm, biểu lộ tâm t́nh trên gương mặt nhiều hơn là động tác. Là một điệu "Quốc Vũ" nên người Khmer ai cũng múa được, cho nên những ngày lễ hội cũng là dịp trai gái trong làng mượn vũ điệu uốn éo nhẹ nhàng nầy như một nhịp cầu tri âm mời mọc kết giao. Từ đó, những mối t́nh duyên nồng nàn thắm thiết đă nảy nở sinh sôi do điệu múa giản dị nhưng rất thơ mộng và đầy lăng mạng nầy.

Bạc Liêu được nhiều người biết đến qua giai thoại của hắc công tử Ba Huy. Bài Dạ Cổ Hoài Lang của cố nhạc sĩ Cao văn Lầu, đă là một di sản văn hóa lưu truyền măi đến hôm nay qua h́nh thức đờn ca tài tử trong dân gian.

 Riêng tôi v́ lớn lên bên cạnh cái "nôi" cổ nhạc, nên chất cải lương đă thấm vào máu tự hồi nào không biết. Thời đó ở lục tỉnh miền Tây không có các đại bang cỡ Kim Chưởng, Kim Chung như ở Sài G̣n, mà chỉ có những gánh hát nhỏ. Phương tiện vận chuyển là chiếc ghe bầu hoặc ghe cà-vom (tiếng Khmer). Họ sống trên ghe như một căn nhà lưu động, len lỏi theo các sông rạch đến những vùng xa xôi hẻo lánh để giúp vui cho bà con. Thời đó ở nông thôn chưa có điện nên mỗi đoàn hát phải trang bị một máy phát điện chạy bằng xăng gọi là "máy đèn" để cung cấp ánh sáng âm thanh.

Thông thường sau mùa gặt lúa là có gánh hát về các làng xă để diễn, th́ tôi là chuyên gia hàng đầu chun lỗ chó vô coi cọp v́ không có tiền mua vé. Gánh hát thường diễn ở ngoài đồng trống hoặc trước sân đ́nh. Cũng dựng rạp có hàng rào nhưng chỉ bằng những tấm phên che chắn sơ sài, nên những tay "máu me" cao độ cỡ tôi rất dễ vạch lỗ chui vào. Có khi bị nhân viên soát vé nhớ mặt xách cổ đuổi ra, một lát sau lại t́m moi lỗ khác chun vô coi tiếp. Dần dần tôi mê quá nên trốn nhà xin đi theo đoàn, phiêu lưu vào cuộc đời "gạo chợ nước sông". Được ông bầu cho làm... quân sĩ là thấy hănh diện, vui mừng ngất ngư rồi. Thời gian sau được lên chức nhắc tuồng kiêm quản lư máy đèn.

Tôi c̣n nhớ một đêm, khi đoàn đang lưu diễn ở xă Long Điền Giá Rai, hát tuồng Lưu Kim Đính. Diễn được nửa tuồng th́ Việt Cộng pháo kích đồn Nghĩa Quân bên kia sông. Tôi lật đật tắt máy đèn và tất cả quăng gươm liệng giáo nằm rạp xuống bờ ruộng. Thật tội nghiệp cho dân nghèo vùng quê thời chiến, lâu lâu được coi hát một lần mà cũng không yên. 

Thế rồi đêm đó cả đoàn cuốn cờ dọn gánh xuống ghe húp cháo trắng với cá kho quẹt. Sáng sớm hôm sau khăn gói chèo chống xuống Gành Hào. (Có lẽ do lịch diễn quá gần, quá gấp gáp nên cái tên Sóng Vang tức là... Sáng Dông được ra đời). Buổi trưa đoàn tới thị trấn Gành Hào, trong lúc đào kép tập tuồng th́ tôi ngồi chầu ŕa cầm cuốn tập nhắc tuồng vừa để học lóm. Thỉnh thoảng vấn thuốc rê hoặc xách chai đi mua rượu đế, mua cóc ổi mía ghim cho mấy ông thầy đờn. Mỗi lần mua về là mấy thầy bắt tôi "lỳ một lam", không... lỳ th́ mấy ổng không thèm dạy ca vọng cổ. Cứ thế ngày qua ngày tháng qua tháng. Một ly hai ly rồi ba ly, từ từ tôi trở thành "Pro" lúc chưa đầy mười bốn tuổi.

Người đời có câu: "Cái bệnh dễ chữa hơn cái tật" quả thật không sai. Tôi th́ cái tật lớn hơn cái tuổi nên con ma men đă đồng hành với tôi cho tới lúc lớn lên nhập ngũ vào quân đội. Tôi đă nhiều lần nằm chuồng cọp v́ mê nhậu trễ phép và ngủ gục trong phiên gác.

Những ngày đầu tiên mới vượt biên đến định cư ở Mỹ. Chữ nghĩa tiếng tăm ù ù cạc cạc. Nghề ngổng chưa biết nên xin vô làm bồi pḥng khách sạn. Phần th́ vơ lạc lơng, phần th́ buồn nhớ nhà nhớ xứ sở quê hương. Lương ba cọc ba đồng nhưng cuối tuần lănh check là tôi tạt vô siêu thị, bê một đống "six pack" về Apartment rủ rê đám đệ tử Lưu Linh đến nhậu cho tới bí tỉ càn khôn. Bày đặt bắt chước thi sĩ văn nhân "mượn tửu bôi giải phá thành sầu" để chứng tỏ ḿnh là dân từng trải. Mơ làm Kinh Kha đối ẩm với Thái Tử Đan ôm mộng xuống thuyền qua sông Dịch diệt bạo trừ gian. Nhưng hỡi ơi giấc mơ chưa thành th́ tôi đă thành... tay bợm rượu. (Cũng may là mới chỉ ở cấp độ nhẹ). 

Tôi c̣n nhớ mấy câu trong bài thơ rất thịnh hành vào khoảng nửa thế kỷ trước do phe ba-xi-đế sáng tác.

Một xị mở mang trí hóa

Hai xị giải phá cơn sầu

Ba xị mũi chảy đầy râu

Bốn xị ngồi đâu ngủ đó

Năm xị cho chó ăn chè

Sáu xị làm xe lội nước (lọt đường mương).

Theo kinh nghiệm của cá nhân tôi, mỗi khi thần men nhập th́ tâm hồn bị phân tán mỏng ra làm "ba phé ba nơi".

 Phé thứ nhất chuyển qua hệ hiếu động, hay c̣n gọi là mượn rượu làm nư th́ ưa cự nự càm ràm. Phé thứ nh́ nghiêng về hệ hiếu ḥa, thích đập bồn đập bát, gơ đờn thùng ca hát nghêu ngao. Phé thứ ba là hệ hề hà, ngồi lim dim gật gà gật gù, cười khề khà vỗ tay phụ họa. Tôi th́ lọt vào phé thứ hai, nên mỗi khi say mèm là cứ thèm ngân nga vài ba câu vọng cổ.

Do làm nghề sửa chữa nhà cửa nên tôi có nhiều cơ hội để nhậu. Cứ mỗi lần hoàn tất một công tŕnh nào đó th́ gia chủ tổ chức tiệc tùng và đương nhiên là không vắng mặt tôi. Có lúc ế ẩm không ai mời th́ tôi cũng tự mời ḿnh do "mời quen nhịn không quen". Bao nhiêu tiền đi làm cực khổ kiếm được, tôi đổ vào nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng. Những cuộc t́nh đến rồi đi cũng do "lỗi tại tôi mọi đàng", ham mê rượu chè xao lăng bổn phận.  

Bởi quá dựa hơi vào hai chữ độc thân bất cần nên tôi chủ trương theo lối sống xả láng, không hề biết dành dụm tích lũy để pḥng thân. Rồi chuyện ǵ đến đă đến. Một hôm tôi nhậu quá chén, về đi đêm không gặp ma mà gặp... cảnh sát !!!

Hiện tôi đang chờ ngày ra ṭa v́ tội DWI. Chắc chắn sẽ bị treo bằng lái nhưng chưa biết bao lâu. Rồi phải đóng tiền phạt dựa theo nồng độ Alcohol. Con đường "bác đi là con đường bi đát" chưa dừng lại ở đây. Tôi bị đưa vào danh sánh giám sát rượu và sẽ bị gọi đi thử nước tiểu bất cứ lúc nào. Sau khi ra ṭa phải đi làm vệ sinh công cộng cho chính phủ một thời gian do ṭa án qui định. Nói tóm lại là cả một bầu trời u ám trước mặt mà trong túi không c̣n một đồng bạc. Tôi lại là kẻ tứ cố vô thân nên chẳng biết nhờ vả vào ai. May nhờ vài người bạn tốt thương t́nh. Người th́ đóng Bail Bond bảo lănh ra tù. Người cho mượn tiền chuộc xe bị kéo. Người th́ cho nợ một tháng Share pḥng. Người th́ cho mượn xe đi làm đỡ chờ ngày ra ṭa. Tôi xin ghi nhớ măi những ân t́nh nầy. 

Tôi chẳng có ư khuyên ai nên bỏ rượu, v́ "nam vô tửu như kỳ vô phong". Uống lai rai chén thù chén tạc vui chơi mức độ cùng bằng hữu tri giao cũng là một h́nh thức tiêu khiển thân t́nh. Tôi chỉ xin nhắc nhỡ là nhớ đừng quá chén để dính líu tới pháp luật như tôi hiện tại. Ở Việt Nam cộng sản xài luật rừng. C̣n nước Mỹ là siêu cộng sản nên có cả một rừng luật. Kính thưa các loại luật. Chỉ chút xíu là dính tới luật. Luật cho phép uống hai chai nhưng nếu quá một hớp mà bị cảnh sát bắt thổi bong bóng cũng phạm luật. Chạy xe quá chậm cũng phạm luật. Đụng chạm tới cây cỏ chó mèo cũng phạm luật. 

Tôi cũng không dám kêu gọi sự giúp đỡ, v́ nếu có điều kiện giúp đỡ th́ nên giúp cho các anh Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Ḥa. Những người đă hy sinh quá nhiều cho chúng ta được sống tự do. Chứ không ai rảnh đâu mà giúp những thằng bê tha gần phế thải như tôi. Chỉ mong quí đồng hương nào có nhu cầu tu bổ sửa sang nhà cửa hoặc cơ sở thương mại th́ gọi cho tôi, để giúp tôi có việc làm kiếm tiền trang trải phạt vạ, t́m luật sư can thiệp để sớm lấy lại bằng lái, gượng đứng dậy làm lại cuộc đời. Tôi chân thành cảm ơn và hứa từ đây đến cuối đời sẽ không bao giờ tái phạm.

An Lộc Địa chưa từng thất thủ

Trung sĩ Tùng vị tửu lâm nguy

Rượu ơi ta xin chào mi

Từ nay chấm dứt bản... lỳ một lam.

Houston, 6/15.

Trần Thanh Tùng. Xe-Ba-Gác Handyman. 281/460.3349

*Email: sontung514tx@yahoo.com

 

 

ĂN CHƠI NGON THIỆT”

TIN VUI CHO GIỚI

SÀNH ĐIỆU BEIGNETS

 

Chỉ cần hơn 10 phút lái xe từ trung tâm Bellaire, trên đường Westheimer hướng Free Way 610, qua đường Hillcroft 150 mét, bạn sẽ gặp tiệm Cressent City Beignets phía tay phải.

Số 6383 #B bên cạnh Mattress Firm.

Sẽ chính thức khai trương lúc 7 giờ sáng

Ngày thứ Hai 15 tháng 6/2015.

ĐT (832) 581-2788.

Một trong những loại bánh làm bằng bột nổi từ công thức độc đáo của người Pháp đã có mặt trên hành tinh từ lâu lắm, hiện đang được giới sành điệu của trường phái Beignets “Ăn Chơi Ngon Thiệt” ưa chuộng ở khắp nơi trên thế giới.

 Xin mời đến một lần, bạn sẽ tìm thấy nơi đây một không gian yên bình thời xa xưa qua những bức tranh cổ điển của gần một thế kỷ trước, được sắp xếp thứ tự hài hòa qua từng giai đoạn của thời gian. Như một dấu tích hiếm hoi lưu truyền từ những bước chân tiền sử khai phá hồng hoang địa cầu.

Cắn nhẹ một thỏi Beignets chấm với đường bột. Vị ngọt thanh của đường bột tan nhanh trên đầu lưỡi, hòa cùng vị thơm phức của Beignets âm ấm vừa dẻo vừa mềm. Nhâm nhi một ngụm cà phê chánh hiệu, bạn sẽ đắm mình trong một khung cảnh bán cổ điển bán hiện đại. Hồi tưởng về ký ức xa xưa, tạm quên những ưu tư của đời thường tất bật. Trao đổi tâm tình cùng bằng hữu tri âm trong khung cảnh thơ mộng, để tìm một khoảng trống tuyệt vời không phiền muộn giữa cát bụi thị thành.

Tọa lạc tại một địa điểm sang trọng trên trục lộ chính về hướng Galleria Shopping Mall. Cressent City Beignets là một thương hiệu nổi tiếng lâu đời từ New Orleans, nay mở them chi nhánh tại Houston, với Ban Điều Hành cùng đầu bếp nhiều kinh nghiệm, cùng với thực đơn phong phú hấp dẫn. Vệ sinh tuyệt đối. Nhân viên phục vụ lịch sự lễ độ. Có Camera quan sát. Nơi đây là một điểm hẹn lư tưởng cho mọi người.

Ngoài món Beignets chủ lực, tại đây còn có một thực đơn phong phú gồm nhiều món ăn chơi ngon thiệt khác. Cressent City Beignets mở cửa 7 ngày. Chủ Nhật tới Thứ Năm : Từ 7 giờ sáng tới 10 giờ tối. Thứ Sáu và Thứ Bảy: Từ 7 giờ sáng tới 12 giờ khuya.  Có thêm Parking phía sau.

Trân trọng kính mời.