Bài Viết Không Tựa

                                                                                        Mũ Đỏ Út Bạch Lan

(Tạp chí Xây Dựng – Năm thứ 37 – Số 936 – phát hành ngày 29-2-2020 tại HoustonTexas)

 

“Gửi Gió Về Anh Lời Vĩnh Biệt

Cầu Xin Giấc Ngủ Măi B́nh Yên

                  

Trong những phân ưu hay chia buồn, thường thấy viết rằng “nhận được tin trễ” rồi thành thật chia buồn cùng tang quyến. Tôi nhận được tin này th́ đă quá trễ. Muộn màng đền nỗi bàng hoàng, không tin rằng tin trễ này là tin thật.

Tin nhận được ngày 10/2/ 2020: cựu SVSQ/TVB/QGVN Hồ Tấn Đạt/K21 đă măn phần ngày 4/2/2020. Lễ an táng đă hoàn tất cùng ngày, khi tôi nhận được tin này.

Đời người như một thoáng mây bay, có xa xôi ǵ đâu, mới hôm 12/1/2020, tôi gặp anh tại nhà hàng Thiên Phú trong buổi tiệc Tất Niên của Gia Đ́nh Bến Cũ Houston.  Anh chị đi cùng và ngồi chung bàn với gia đ́nh bằng hữu của bà quả phụ Cựu Đại Tá Lưu Quang Nghĩa (Sở Liên Lạc -BĐQ- Tỉnh Trưởng Sóc Trăng).

Trông Anh không có vẻ ǵ bất thường, vui vẻ, khỏe mạnh, không có vẻ ǵ gọi là bệnh hoạn đau yếu. Nhưng chỉ chưa đầy một tháng sau được tin Anh đă đột ngột ra đi trong yên b́nh tĩnh lặng, với lời di chúc tang lễ của Anh chỉ được tổ chức trong phạm vi gia đ́nh, không thông báo, cáo phó rềnh rang phiền toái đau ḷng thêm cho người thân của Anh.

Hai hôm nay bầu trời Houston u ám, không một chút tia sáng le lói nào của mặt trời, ḷng tôi trĩu nặng với h́nh ảnh của anh Hồ Tấn Đạt chập chờn lăng văng trên cành cây ngọn cỏ chung quanh nhà. Tôi ngồi đó như một tảng băng vô hồn, với những hồi ức chợt đến chợt đi như những cơn gió thoảng cuối Đông.

“Khi Tóc Bạc Trên Đầu Trôi Giạt Măi

Cội Nguồn Ơi Chiếc Lá Lại Rơi Về...” (Tác giả ?)

*  *

*

Cuối năm 1967, tôi tốt nghiệp K22 /VBĐL.  Sau 10 ngày phép, khăn gói lên đường theo chuyến bay C123 đáp xuống phi trường Nha Trang. Đang lang thang trên phi đạo vào pḥng tiếp đón t́m phương tiện đến tŕnh diện Bộ Tư Lệnh LLĐB trên đường Lê Văn Duyệt nằm bên cạnh cổng Phi Long ra vào Không Đoàn 62 KQ, một chiếc pick up truck màu xanh của KQ trờ tới, một Thiếu Úy KQ mặc đồ bay nhảy xuống xe hỏi “Khóa 22 hả?”.   Dạ!  Lên xe!

Người lái xe là NT Nguyễn Văn Chộ F21, Người nhẩy xuống xe là NT Hồ Tấn Đạt F21, một là ĐĐT /TKS/K22 và một là TĐT/TKS/K22 của chính tôi. Cung kính không bằng tuân lệnh.

Thế là 6 anh em K22 chúng tôi được chở ngay đến phở Gà số 1 trên đường Vơ Duy Nguy bên cạnh cư xá sĩ quan Không quân được hai ông niên trưởng thết đăi mỗi tên một tô tái nạm gầu gân sách.  Sau đó chúng tôi được đưa về một biệt thự nằm ngay bên cạnh Bộ Tư Lệnh LLĐB có cái tên ngộ nghĩnh là “Căn Nhà Ma”.

Nghe kể lại căn nhà này vốn ngày xưa là của một ông bà Đại Tá nào đó đă chết thảm, vong hồn chưa siêu thoát nên thường về chọc ghẹo quấy phá, không ai dám ở nên bỏ trống.  Cuối năm 1966 K21 ra trường về Không Quân hơn 20 người, trong thời gian học Sinh ngữ chờ đi Mỹ học bay, đă kéo rốc về đây quét dọn trong ngoài, sữa sang tu bổ lại cho tươm tất và chiếm ngụ như một cư xá văng lai, nhưng chỉ dành cho Sĩ Quan Đà Lạt, sau đó rủ rê thêm một số các niên trưởng khác cũng cùng binh chủng Không Quân, nên lại có thêm cái tên thứ hai là “Lâu Đài T́nh Ái”.

Anh Cả Thông, Cả Xe K18, Anh Hai Chế Văn Thức K19, Anh Ba Nghiệp K20, hơn 20 Anh Tư K21, chỉ có một ḿnh tôi là “em út” mà lại c̣n tên Út nữa.

Trong tất cả các vị niên trưởng này, tôi thân nhất với Hồ Tấn Đạt, bởi tính khí hay bông đùa cà rởn thích ăn chơi nhẩy đầm. Chiều nào tôi với Anh cũng thả bộ qua Tổng Hành Dinh bên kia đường để “tán tỉnh” mấy cô nữ trợ tá Xă hội, có lần Anh găi đầu nói giọng hơi hơi bực bội “đúng là ngưu tầm ngưu mă tầm mă”.

 Lư do là v́ mấy em nữ quân nhân của LLĐB chỉ thích sĩ quan LLĐB chứ không thích Không quân. Tại sao th́ tôi không biết, cũng cùng là SQ Đà Lạt, tôi tán th́ dính, c̣n Anh th́ t́nh yêu như bóng mây đành chấp cánh bay xa.

Một hai tháng sau đó, Anh được lệnh lên đường du học Hoa Kỳ để lấy bằng Pilot Trực Thăng với các niên trưởng K21 khác, c̣n tôi th́ bắt đầu vai mang ba lô quần áo cứ thế đút túi, miệt mài rong ruổi bước quân hành khắp nẽo sơn khê. Theo thời gian, người Nam kẻ Bắc, Anh tiếp tục sự nghiệp với đôi cánh chim bằng vùng trời lục tỉnh, tôi th́ vẫn lê lết giày saut áo trận vùng biên giới rừng núi mịt mùng không có dịp để gặp nhau. Vào khoảng cuối năm 1973, nhân mấy ngày nghỉ phép ở Sài G̣n t́nh cờ gặp Anh ở nhà hàng Thanh Thế bên hông chợ Bến Thành với một bông mai Bạc trên ngực áo bay, vẫn dáng đi “kênh kênh” cùng chiếc mũ băng ga lô Không quân chênh chếch trên đầu, hai anh em ôm chầm lấy nhau không nói nên lời trước sự ngạc nhiên của nhạc sĩ Huỳnh Anh cùng đi với tôi hôm đó.

Sau bữa cơm tối, Anh Huỳnh Anh rủ hai chúng tôi đến Dancing Lê Lai của Anh để Anh hát tặng chúng tôi những t́nh ca của lính. Nh́n dáng dấp nhỏ con của Đạt đang lă lướt trên sàn nhảy với bản nhạc Tuyết Trắng do Sỹ Phú cũng mặc đồ bay hát tặng...Ngả nghiêng cánh chim  Con tàu sẽ rời, rời xa thành phố rồi Mây giăng thật thấp Mây đan lụa trắng Mây pha màu nắng...

Tôi lại nhớ đến một ông Trung Đội Trưởng Tân Khóa Sinh của tôi, mới ngày nào đây c̣n hét ra lửa trên bục gỗ trước sân trại ĐĐ EF, giờ đây đă là một Thiếu tá Phi đoàn trưởng tuổi vừa độ 30. Lần chia tay độ đó, rồi thôi.

Cơn hồng thủy Tháng Tư đen đổ ập xuống, tôi với anh nổi trôi theo vận nước, mỗi người mỗi ngă. Anh không c̣n đôi cánh sắt để đi mây về gió mà phải lưu lạc xứ người nhờ những chiến hạm vượt trùng dương, c̣n tôi th́ phải khăn gói quả mướp lên đường “nhập học” lớp Năm trường làng. Cả hai đều mang cùng một nổi đau, ở hai đầu nổi nhớ.

Cuối năm 1982, tôi vượt trùng dương đi t́m bờ bến tự do. Đến đảo Pulau Bidong, rồi chuyển trại sang Galang II. Một hôm được gọi lên pḥng Bưu chính nhận thư Bảo đăm, quá đổi ngạc nhiên khi mở phong b́ nhận được một Money Order của Hồ Tấn Đạt gửi từ Mỹ.

Hỏi ra mới biết Niên Trưởng Trương Đăng Sĩ, K21 đă liên lạc với anh em cùng khóa, và Hồ Tấn Đạt mằn ṃ t́m  ra địa chỉ của tôi với lời nhắn ngắn gọn “cố gắng giữ ǵn sức khỏe... đường c̣n dài...”.

Đặt chân đến SanJose, tôi t́m cách liên lạc với Anh ngay. Anh cho biết sắp sữa lên Massachuset (Brigeport) để theo học chương tŕnh BSEE và cũng khuyên tôi lợi dụng đang lúc hưởng trợ cấp xă hội, theo học chương tŕnh này sẽ được chính phủ trợ cấp học phí 100%.

Tôi cười trong phone và diễu cợt Trời ơi Niên Trưởng ơi, sách vở văn chương chữ nghĩa đă trả lại cho thầy cô phấn bảng từ đời ông cố hỉ rồi, chưa chắc ǵ cộng trừ nhân chia c̣n nhớ, nói chi vào đại học. Lại nữa tiếng Anh tiếng u, ù ù cạc cạc, thầy nói gà, tṛ hiểu vịt th́ làm sao mà học cho được”.

Anh nói, th́ cứ đi “học đại” đi, không bổ bề dọc, cũng bổ bề ngang, người ta học được th́ ḿnh cũng học được.

Tôi nghe lời Anh, nhờ bạn bè ghi danh và làm thủ tục nhập học cùng khóa với Anh vào khoảng tháng 4 năm 1983. Học cùng trường cùng lớp, cùng court, ăn ở cùng nhà cùng giờ, ngủ cùng giấc. Có Niên Trưởng Vơ Trọng Em K19, Niên Trưởng Vơ Minh Ḥa K21, tôi và Hồ Tấn Đạt đến từ Houston TX.

V́ tôi có xe nên làm tài xế, NT Đạt th́ đi chợ mua thức ăn, NT Em th́ lo chuyện nấu nướng.  Chuyện nấu nướng th́ có ǵ đâu cầu kỳ, thịt gà luộc, thịt heo kho, thịt ḅ xào, cứ thế mà đếm cho hết 365 ngày của một niên học, NT Ḥa K21 th́ phụ trách bill nhà điện nước, giúp anh em trong những dịch vụ tiếp xúc với các văn pḥng An sinh xă hội Y tế và học phí của nhà trường. Và cứ như thế mà huynh đệ sống chung với nhau như t́nh ruột thịt cho đến khi tất cả đền có mănh bằng BSEE trong tay.

 Xét cho cùng, bốn (4) anh em chúng tôi theo chương tŕnh hai năm VB để ra chiến trường, bao nhiêu đạo hàm tích phân đă trả lại cho thầy khi mang lon Thiếu úy vác sắc marin ra phi trường Liên Khương đáo nhậm đơn vị.  Rồi kể từ đó tai chỉ nghe tiếng đạn pháo, mắt chỉ thấy khói lữa, giờ vác bút nghiên trở lại khung trời đại học với bao ngỡ ngàng xa lạ với những môn học chưa bao giờ biết đến, ví dụ như môn học ǵ đó chỉ có hai con số 1 và 0 mà phải viết ra một progame để designe một trận đánh bóng chuyền hay bàn ping pong th́...không ngọng cũng cà lăm.

Cũng may nhờ các khóa đàn em “cứu bồ”. Hồ Tấn Diên K26, ra lệnh chiều cơm nước xong các niên trưởng phải đến pḥng tôi để tôi...dạy thêm, từ đó mới có câu chuyện là khóa nào số lớn là khóa đàn anh!

Đạt tâm sự với tôi “Nghe ra mà thấy cay cay, nhưng tụi nhỏ nó nói đúng, tụi nó có tŕnh độ học vấn cao hơn ḿnh lại c̣n mới tinh, c̣n ḿnh đă kém mà c̣n bị rĩ sét bởi bom đạn bao nhiêu năm qua, đôi khi gia đ́nh và vợ con c̣n quên huống ǵ h́nh học Không gian, đại số tích phân Đạo hàm!”.

Rồi cái ǵ cũng qua, cái ǵ cũng xong, tốt nghiệp xong anh em chúng tôi ai về nhà nấy, phận ai nấy lo tất bật với miếng cơm manh áo. Tôi có job ờ Virginia, rồi di chuyển xuống Florida, chặng đường cuối cùng là Houston TX năm 1990, nơi Anh Đạt đă sinh sống ở đây từ lâu.

Về đến Houston, hỏi thăm Hồ Tấn Đạt ai cũng biết. H́nh như tên tuổi của Anh như là một “public figure” v́ anh là con người hoạt động năng nổ xông xáo hăng say trong tất cả sinh hoạt của Cộng Đồng Houston. Sự thân mật gần gũi giữa tôi với anh cũng gia tăng từ đó. Chuyện lớn chuyện nhỏ, chuyện vui chuyện buồn ǵ, anh cũng gọi điện thoại tâm sự với tôi, thậm chí anh ghét ai thương ai cũng không dấu diếm với tôi. Mặc dù tiềm ẩn tự trong tâm một sự khác biệt giữa tôi với anh qua lăng kính thời sự chính trị quốc tế, về CS Việt Nam, về tập thể Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn hải ngoại, về công cuộc giải phóng quê hương v/v và v/v...nhưng t́nh thân Huynh Đệ của anh và tôi không hề bị sứt mẽ một măi mai kéo dài đến năm 2016.

                      ***

 Một biến cố lớn xảy ra trong tập thể Vơ Bị Đà Lạt Hải Ngoại, đó là Đại Hội VB Toàn Cầu Lần Thứ XX diễn ra tại Little Sài G̣n Nam California năm 2016. Đại Hội này đă bầu ra một vị Tổng Hội Trưởng c̣n quá non kém trong lănh vực lănh đạo chỉ huy, theo thời gian dần đưa tập thể VB vào con đường phân hóa chia rẽ bè phái v́ bất đồng quan điểm trên nhiều lănh vực sinh hoạt với bên ngoài cũng như bên trong, và cuối cùng đi đến kết quả có hai TH song hành cùng sinh hoạt cùng một truyền thống.

Nổi đau này là nổi đau chung của cả hai phía và cũng là nổi đau của những người thầm lặng không muốn can dự vào những tranh chấp vô lư của một tập thể vốn đă có truyền thống lâu đời là “trên kính dưới nhường” hay “em ngă anh nâng” hoặc ngược lại.

Ảnh hưởng của sự phân hóa này có tác động như một bệnh truyền nhiễm lây lan mau chóng đến các Hội địa phương và nội bộ các khóa, giữa cá nhân với cá nhân vốn đă là đôi bạn thâm giao từ trước. Đau buồn thay lại rơi ngay vào hoàn cảnh của tôi và Anh. Anh nhất quyết khẳng định rằng, tôi đă nghĩ sai, đă đi sai đường chỉ v́ tôi không theo ư nghĩ và con đường Anh đang đi. 

Thế là giữa tôi với Anh bằng mặt mà không bằng ḷng. Gặp nhau ở một nơi nào đó cũng tay bắt nhưng lỏng lẻo hửng hờ, mặt không vui không mừng như trước đây, tiếp theo đó là một sự im lặng của cả hai rơi vào khoảng không gian hụt hẩng nào đó như người xa lạ.

“Không phải vết thương nào chảy máu cũng đều đau, có đôi khi vết thương không nh́n thấy máu, mới thực sự là vết thương đau nhất”.

Không phải chỉ riêng Anh với tôi mang vết thương không rỉ máu này, mà có thể nói cả một tập thể VB Hải Ngoại cùng chung một tâm trạng. Cộng thêm nổi đau nước mất nhà tan cố sống cuộc sống tha phương xa quê hương vằng vặt nổi nhớ quê cha đất tổ, khiến cho mọi người, bên này kể cả bên kia, hay người đang đứng giữa nhịp cầu Ô thước thêm chán ngán, nếu không muốn nói buông xuôi bỏ cuộc và...im lặng!

Thôi th́ thời thế, thế thời phải thế. Không phải tại anh cũng không phải tại em, tại TRỜI xui khiến nên chúng ḿnh xa nhau.

Ông trời là ai? Ông trời đang ở đâu? Ông trời có phải là ông Tổng Hội Trưởng non ḷng trẻ dạ thực thi những điều không phải đạo ba bốn năm về trước gây ra thảm họa “khai trừ”, v́ không thấu hiểu sâu dầy nhân t́nh thế thái.

Có một cựu SVSQ nào đó đă bực tức thốt lên “Người ta có thể mang tôi ra khỏi VB Đà Lạt, nhưng người ta không thể mang VB Đà Lạt ra khỏi tôi” hoặc là “Một ngày VB là một đời VB”.

Anh Đạt với tôi đă cùng đồng thuận ư nghĩa của hai câu nói đó, nhưng lại khác ở chỗ tôi bị khai trừ, c̣n anh th́ không.

Người ta đă vô t́nh hay cố ư xô đẩy tôi với anh lùi lại giữa hai chiến tuyến Bắc Nam, cách ngăn bởi gịng Bến Hải. Bổng chốc tôi hóa ra là kẽ  phản loạn, phá hoại. theo đuôi CS...” dưới tầm nh́n của anh.

Buồn lắm, tôi buồn tôi biết v́ sao tôi buồn, tôi buồn v́ anh đă đánh giá tôi quá thấp chỉ v́ vài bất đồng chính kiến nhỏ nhoi không đáng kể.

                      ***

Hôm nay, ngồi đây một ḿnh nh́n trời hiu quạnh, nổi buồn đó chợt vụt biến đi khi biết anh đă vỉnh viễn ra đi không một lời từ biệt, thay vào đó một nổi buồn khác lớn lao sâu đậm hơn. Là tôi đă mất anh. Mất một người đàn anh đă gắn bó không bỏ tôi trên bước đường khó khăn bôn ba tỵ nạn. Anh không c̣n lái trực thăng bay vào vùng lửa đạn mà giờ đây đă cởi hạc bay qua đầu núi, bỏ lại sau lưng bao muộn phiền tục lụy trần ai. Anh đi rồi c̣n ai trách móc, đường tôi đi đà chệch hướng sai chiều, xin anh có linh thiêng đưa đường dẫn lối cho đàn em sống sao cho đúng đạo làm người.

Một ngọn gió heo may đang lung lay những cành đào nở muộn bên hiên nhà, h́nh như hương linh của anh đang phảng phất vấn vương trong đó để cả hai anh em cùng tưởng nhớ lại đêm dạ tiệc măn khóa K21 ở Grand Hotel Palace Đà Lạt, anh xúi tôi mời bà Tuyết Mai, phu nhân của Thiếu Tướng Nguyễn Cao  Kỳ nhẩy Bebop, tôi thoái thác v́ bận phải chơi nhạc, anh nói “thôi được, để tôi”, và anh mời bà Tuyết Mai ra sàn nhẩy thật, dưới cặp mắt thú vị và hài ḷng của tướng Kỳ.

Tưởng nhớ lại cái Tết Mậu Thân năm 1968, tôi đèo anh trên chiếc vespa của NT Nguyễn Đăng Lâu, K21 cho mượn, đến cư xá nữ Quân nhân LLĐB...tán gái.

Giờ th́ cũng một niềm đau ở hai đầu nổi nhớ,chỉ c̣n một, một nữa kia anh đă mang đi, rồi sẽ tan biến đi nơi miên viễn cực lạc. Một nữa c̣n lại, một ḿnh tôi ôm lấy để vật lộn với tham sân si hỉ nộ ái ố cùng tháng năm c̣n lại của cuộc đời, vốn đă ô trọc từ lâu.

Gục đầu, cúi mặt, nhắm mắt để thầm gửi cho gió  và mây lời từ biệt cuối cùng cho anh:

“Thôi...Anh hăy ra đi thanh thản yên b́nh, đừng mang theo những được-mất-bại-thành bổng chốc hóa hư không.  Đừng ngoảnh lại nh́n cuộc đời vốn là giấc mộng, và một điều tôi chắc chắn là, anh đă để lại thế gian những đố kỵ ganh ghét tỵ hiềm oán giận của tha nhân”.

“Ta rót hồn ta khô b́nh, ráo chén

Say một lần, để nhớ những lần quên.

Chia tay Anh giữa quăng đường nhang khói

Lối đi về... đâu c̣n nắng Houston”.

Houston Cuối Đông Năm Canh Tư 2020.

Mũ Đỏ Út Bạch Lan